Hôn xong, mới bắt đầu tính sổ.
"Tuế Tuế ngày càng đẹp trai, lâu không gặp, cũng không thấy em quan tâm gì đến anh, anh còn tưởng em có người khác rồi chứ."
Nói xong, hắn nhìn về phía đàn anh vừa giúp Hạ Thanh Từ với ánh mắt đầy ẩn ý, vẫn là điệu bộ ghen tuông như ngày nào.
Hạ Thanh Từ có chút muốn cười, giờ nhìn Tạ Bệnh Miễn cậu đều phải ngẩng đầu lên, đôi mày lạnh lùng giờ đã nhạt đi, ánh mắt đầy sự dịu dàng và ấm áp.
"Hôm nay em bận, vốn định xong việc sẽ đến tìm anh, ai ngờ anh tự đến trước."
Còn dám lừa cậu rằng mình bị lạc, có lẽ vì cậu không để ý đến nên mới dỗi như vậy.
Cậu tự nhiên nắm lấy tay Tạ Bệnh Miễn, tay còn lại giúp Tạ Bệnh Miễn xách vali. Vì biết Tạ Bệnh Miễn sẽ về nên cậu đã sớm thuê phòng ở bên ngoài, ngay gần trường.
Khi hai người ôm nhau, đám đông bắt đầu xì xào bàn tán, dù sao thì bức ảnh của Hạ Thanh Từ cũng đã được dán trên tường, không ai là không biết, huống chi hai người họ cũng rất nổi bật.
Hạ Thanh Từ còn chưa biết đã có người chụp ảnh, danh phận bạn gái của cậu cuối cùng cũng được tiết lộ.
#Bạn gái của học sinh xuất sắc khoa lý đã chính thức lộ diện, trai tài gái sắc#
Trong ảnh, Hạ Thanh Từ đang được một chàng trai cao lớn ôm chặt vào lòng, cả hai đều cười tươi rói. Chàng trai kia còn không ngần ngại mà hôn lên má Hạ Thanh Từ một cái như để đánh dấu chủ quyền.
Dưới bức ảnh là những bình luận của những người vừa trải qua một đêm thất tình, còn có vài bình luận khá đặc biệt.
Naples Yellow: Chàng trai ôm học bá trông quen quá
Bảng màu xanh của Picasso: Tầng trên nói đúng rồi, hình như là người vừa giành giải Nhất sáng tác của Học viện Âm nhạc London năm nay, được tờ báo London Times đánh giá là nhạc sĩ thiên tài.
Klay vì lam:!!? Thật hay giả vậy?
Người phụ nữ bên cửa sổ: Tất nhiên là thật rồi, nghe nói hai người họ đã yêu nhau từ hồi cấp ba. Bạn trai của học bá hồi đó có chơi trong một ban nhạc, còn từng hợp tác với Giang Dã và Trình Nguyệt nữa. Sau đó bạn trai của học bá đi du học, có vẻ giờ đã hoàn thành ước mơ và quay về tìm bạn trai rồi.
Hạ Thanh Từ vừa đi vừa giúp Tạ Bệnh Miễn xách vali, đến phòng thuê mới hỏi: "Anh về thì ba mẹ có biết không?"
"Biết, anh đã nói với họ là sẽ đến tìm em trước, mẹ anh không thèm quan tâm."
Kể từ khi nhận được giải thưởng âm nhạc quốc tế, mẹ hắn gần như không nói gì nữa, có vẻ như bà đã hài lòng với hắn hơn một chút rồi.
Lần này về sẽ không đi nữa.
"Phòng này thuê là một phòng khách, một phòng ngủ, giường khá lớn, tối nay anh cứ tạm ngủ chung với em, hoặc nếu muốn thì ngủ khách sạn cũng được."
Hạ Thanh Từ nói rồi mở cửa, cậu bố trí phòng, tất nhiên là theo sở thích của mình, nhưng cũng tham khảo ý kiến của Tạ Bệnh Miễn.
Chẳng hạn như ga trải giường đã được thay bằng màu ấm mà Tạ Bệnh Miễn thích, còn rèm cửa và khăn trải bàn cũng đều là những màu sắc ấm áp.
Tạ Bệnh Miễn cũng không phải là kẻ ngốc, dĩ nhiên không muốn ở khách sạn. Hắn rõ ràng còn muốn được ngủ với Hạ Thanh Từ mỗi ngày nữa cơ.
Họ đã không gặp nhau hơn hai năm, giờ bảo hắn phải tách khỏi Hạ Thanh Từ, hắn nhất quyết sẽ không đồng ý.
"Anh ngủ với em." Tạ Bệnh Miễn nói: "Từ nay về sau sẽ ngủ ở đây."
Hạ Thanh Từ nhìn hắn một cái, không nói gì thêm, chỉ hỏi hắn đã ăn gì chưa.
"Ăn rồi."
Vào trong phòng, chỉ còn lại hai người, Hạ Thanh Từ lại bị ôm chặt. Giờ Tạ Bệnh Miễn cao hơn, cả người gần như dựa vào cậu, Hạ Thanh Từ cảm thấy có chút không quen, lại có chút muốn cười, xoa đầu Tạ Bệnh Miễn.
"Làm sao vậy, nhớ em đến thế à?"
Tạ Bệnh Miễn "Ừm" một tiếng: "Vậy em có nhớ anh không?"
"Có." Hạ Thanh Từ đáp không chút do dự.
"Nếu không phải mẹ anh không cho chúng ta gặp nhau, chắc chắn mỗi tuần anh sẽ quay về tìm em."
Hạ Thanh Từ nghĩ có lẽ mẹ Tạ Bệnh Miễn biết chắc ngày nào hắn cũng chạy về nên mới không cho phép họ gặp nhau.
Cậu nghĩ vậy và cũng nói ra điều đó.
Tạ Bệnh Miễn cười một tiếng, lại gần hôn cậu: "Đương nhiên rồi, anh làm sao có thể chịu được chứ."
Hai người họ đã quấn lấy nhau một lúc, sau đó dọn dẹp phần còn lại trong nhà, Hạ Thanh Từ giúp Tạ Bệnh Miễn sắp xếp hành lý, quần áo đều được cho vào tủ của cậu, đồ dùng sinh hoạt cũng được sắp xếp gọn gàng, ngay lập tức trong nhà đã có hơi thở của một người khác.
Tối đến, cậu dẫn Tạ Bệnh Miễn ra ngoài ăn tối, còn đưa hắn đi dạo quanh trường Đại học Nam Kinh, giới thiệu về cuộc sống sinh viên của mình.
Trở về phòng đã là ban đêm, hai người đã hai năm không gặp nhau, vừa gặp đã không thể rời xa, Hạ Thanh Từ bị đẩy dựa vào tường, cổ tay cậu bị nắm chặt, Tạ Bệnh Miễn hơi cúi đầu hôn cậu.