Có người thắc mắc xem học sinh xuất sắc này học chuyên ngành gì, thông tin đã sớm bị dò ra, là khoa Vật lý bên cạnh. Cùng với vẻ ngoài cực phẩm như vậy, tất nhiên là không thể thiếu những câu hỏi xem cậu có bạn gái hay không, bên dưới là đủ loại bình luận tò mò.
Còn có người hỏi học bá là thẳng hay cong, đủ kiểu dò hỏi.
Sau đó, một người bạn cùng phòng của học sinh xuất sắc đã lén lút trả lời rằng, nghe nói cậu ấy đã có bạn gái rồi, nhưng cả năm cũng chưa ai thấy bạn gái của cậu ấy bao giờ, chỉ biết mỗi lần cậu ấy gọi cho bạn gái thì đều tỏ ra rất hạnh phúc.
Nhiều người muốn theo đuổi cậu ấy, nhưng hóa ra là hoa đã có chủ. Mà suốt cả năm chẳng gặp mặt nhau nên nghĩ cũng biết có lẽ là yêu xa rồi, nếu không thì hơn cả năm mà chẳng gặp nhau thì cũng lạ.
Yêu xa không đáng tin cho lắm, dần dần lại có người nảy sinh ý định khác. Xung quanh học sinh xuất sắc lúc nào cũng có đủ loại nam nữ, nhưng cậu vẫn chẳng hề động tâm.
Ngoại trừ việc hơi thân thiện với bạn cùng phòng và bạn học cùng lớp thì cậu luôn rất lạnh lùng, trông có vẻ chẳng dễ gần chút nào.
Sau đó, số người muốn tiếp cận học sinh xuất sắc cũng ít đi, nhưng cũng không phải là không có.
Câu từ chối chung là cậu đã có người mình thích và đã ở bên nhau, sẽ không từ bỏ người ấy.
Chắc chắn là nói đến bạn gái yêu xa rồi, nhiều người rất tò mò không biết bạn gái đó là người như thế nào mà có thể làm cho học sinh xuất sắc này say mê đến vậy.
Lại một mùa khai giảng mới, lần này bức ảnh của học sinh xuất sắc đã được dán lên tường để quảng bá, trước bức tường quảng bá là một mảnh than khóc, mọi người đều hối hận vì không đăng ký vào khoa Vật lý.
Không sai, thủ khoa khoa Vật lý của Đại học Nam Kinh chính là Hạ Thanh Từ.
Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Hạ Thanh Từ, cậu vốn là người rất điềm tĩnh, nhưng bạn trai hai năm không gặp của cậu sắp trở về rồi, chắc chắn ai cũng không thể bình tĩnh nổi.
Bề ngoài cậu vẫn tỏ bình tĩnh như trước, nhưng với tư cách là đại diện sinh viên, cậu phải tham gia công việc chào đón tân sinh viên. Đã từng làm lớp trưởng ba năm ở trung học, giờ lại được bầu làm lớp trưởng ở đại học, không biết là nên khóc hay nên cười.
Trong điện thoại, tin nhắn từ một người bạn rất hay làm phiền nói rằng đã hạ cánh xuống sân bay, nhưng cậu xem tin muộn, đây đã là tin nhắn hơn một tiếng trước rồi.
Cậu không trả lời, người bạn kia cũng không gửi thêm tin nhắn nữa, có vẻ như đang giận dỗi.
Vì thời gian bay về trùng vào ngày khai giảng nên cả ngày hôm nay cậu rất bận rộn, đã vài lần quên trả lời tin nhắn, đối phương gửi cho cậu hàng chục cái nhãn dán /Thỏ con oan ức/.
Hạ Thanh Từ vừa có thời gian xem tin nhắn, liền trả lời bằng một loạt biểu tượng ôm ấp /Thỏ con cọ cọ/, /Thỏ con ôm ôm/, /Thỏ con hôn hôn/.
"Đàn em, hôm nay có bận gì không? Nếu có thì cứ đi làm trước đi."
Đây là một đàn anh năm ba, biết cậu bận nên chủ động đến giúp. Hạ Thanh Từ nói "Không sao", cậu gần như sắp xong rồi, chỉ khoảng hai mươi phút nữa, sau đó cậu sẽ đi tìm người bạn "dính tinh" mà hai năm không gặp kia.
Lại đến cổng trường giúp mấy đàn em xách hành lý, có khá nhiều người đến xin số điện thoại của cậu, ở đại học thoải mái hơn nhiều so với trung học, nhưng cậu đều từ chối. Điện thoại reo liên tục, cậu liếc nhìn rồi ngẩn người.
XX: Anh đến trường em rồi, nhưng bị lạc, em ở đâu?
XX: /Thỏ con tức giận/
Hạ Thanh Từ không nhịn được mà bật cười, đem công việc giao lại cho bạn học, rồi gọi điện cho người bạn dính tinh của mình.
"Bây giờ anh đang ở đâu?" cậu hỏi.
Vừa nói vừa đi ra khỏi cổng trường, cậu mơ hồ nghe thấy từ xa có tiếng người hò reo, có người thì thầm nói: "Nhìn kìa, đẹp trai quá!"
Đồng thời từ điện thoại và cách đó không xa vọng lại một giọng nói trầm ấm, dễ nghe: "Ngẩng đầu lên."
Cậu ngẩng đầu, nhìn thấy một chàng trai đứng ở xa, vẫn là dáng vẻ quen thuộc ấy, nhưng hai năm không gặp người đó đã cao lên nhiều. Tạ Bệnh Miễn đeo kính râm và đội mũ che khuất nửa khuôn mặt, nhưng vì thân hình và khí chất quá nổi bật nên dù ở giữa đám đông cũng rất dễ nhận ra.
Sau hơn bảy trăm ngày đêm, cuối cùng cũng đã gặp lại bạn nhỏ dính tinh của mình, Hạ Thanh Từ không còn quan tâm đến bất cứ điều gì khác nữa, khi cả người bị Tạ Bệnh Miễn ôm chặt lấy, cậu cảm thấy cuộc sống của mình như được lấp đầy.
Nỗi nhớ nhung chất chứa trong lòng lúc này mới dần tan biến. Cậu ngước mắt nhìn vào đôi mắt sâu thẳm quen thuộc, trong mắt Tạ Bệnh Miễn đã ngập tràn ý cười, không quan tâm đến đám đông xung quanh, trước tiên là cuối xuống hôn lên má cậu một cái.