Không còn ai làm phiền hay quấy rầy cậu nữa, nơi góc lớp trống trải, sách vở của Tạ Bệnh Miễn cũng đã được dọn sạch. Cậu thiếu niên ngày nào hay ngủ gật trong giờ học lẫn giờ ra chơi, hay lúc nào cũng bám lấy cậu, giờ đã không còn ở trong lớp nữa.
Ký túc xá giờ chỉ còn mình cậu ở, giường đối diện trống trải, không cần phải gọi Tạ Bệnh Miễn dậy sớm, không còn ai giúp cậu giặt tất hàng ngày, buổi tối cũng không có ai qua quấy rầy cậu, nhân lúc cậu ngủ thì lén hôn cậu, và cũng không còn ai dậy sớm để mua bữa sáng cho cậu nữa.
Cậu lại trở về với cuộc sống một mình.
Nhưng mọi thứ cũng khác.
Cách nửa vòng trái đất, ở Luân Đôn vẫn có người đang nhớ đến cậu.
Tạ Bệnh Miễn mỗi ngày đều gửi cho cậu rất nhiều tin nhắn. Đối phương biết rõ lịch trình của cậu, sẽ gọi video cho cậu khi cậu làm xong bài tập, dù cách nhau cả hàng vạn dặm nhưng vẫn luôn chuyển tải nỗi nhớ đến cậu.
Mỗi ngày đều nhắc cậu nhớ ăn uống đầy đủ, tiếp tục chạy bộ, đọc sách không nên nhìn quá lâu vì sẽ đau mắt, và chia sẻ những chuyện xảy ra trong ngày.
Thậm chí, còn gửi tiền cho cậu mỗi tháng.
Cậu không hiểu tại sao Tạ Bệnh Miễn lại gửi tiền cho mình, mỗi tháng là một trăm nghìn, một năm như vậy cậu lại nợ Tạ Bệnh Miễn một triệu.
Có những ngày cậu không nói gì với Tạ Bệnh Miễn, nhưng ở trường có Kỷ Nguyện, có Diệp Kỳ và Mạnh Phi Du, còn có rất nhiều bạn bè cũ của Tạ Bệnh Miễn, hình như họ đều báo cáo những chuyện nhỏ nhặt nhất cho hắn.
Chẳng hạn như họ lên lớp 12, lại có lứa đàn em mới vào lớp 10, có một đàn em đã thổ lộ với cậu.
Cậu thường được chọn làm đại diện để phát biểu dưới cờ, không biết ai đã lan truyền rằng cậu không thích con gái mà lại thích những cậu con trai cá biệt. Một đàn em vừa lên lớp 10 đã cầm micro thổ lộ với cậu.
"Lớp trưởng, cậu đừng có mà đồng ý đấy nhé, nếu không Nhị ca có thể sẽ bay về ngay trong đêm để đánh cậu nhóc kia một trận mất."
"Thằng nhóc đó còn chưa đủ lông đủ cánh mà đã dám học đòi tỏ tình công khai, Nhị ca của mình chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện ấu trĩ như thế."
"So với Nhị ca thì kém xa, còn không bằng một ngón tay của cậu ấy, hừ."
Hạ Thanh Từ: "..."
Tất nhiên cậu sẽ không đồng ý, liền từ chối thẳng thừng.
Cuộc sống lại trở về với sự bình lặng, trước đây cậu chưa từng cảm thấy thời gian trôi chậm như vậy.
Khi một người khao khát muốn gặp một người khác, thời gian dường như chậm lại.
Thẩm Ý đã chuyển trường vào giữa học kỳ 1 lớp 12, nghe nói là chuyển về Nam Thành, sau đó họ không gặp lại nhau nữa.
Đến khi kết thúc học kỳ 1 lớp 12, cậu có thể không đến trường vào học kỳ sau, nhưng cậu chọn tiếp tục đến trường.
Trong nửa năm qua, cậu dường như đã làm rất nhiều việc. Cậu đã đến trường tiểu học Hy Vọng mà trước đây họ từng quyên góp sách, và cậu mới biết rằng người quyên góp hàng nghìn cuốn sách lúc đó chính là Tạ Bệnh Miễn.
Cậu tham gia vào nhiều cuộc thi, chủ yếu là về toán và lý, và đã giành giải nhất và giải nhì.
Lộ Tiểu Lộ không từ bỏ giấc mơ âm nhạc, lại thành lập một ban nhạc mới, cậu đã đến xem buổi biểu diễn của Lộ Tiểu Lộ.
Khi thành phố Khang Thành có tuyết rơi, cậu lại đến cầu Mây một lần nữa.
Bông tuyết bay lả tả rơi xuống, cậu mặc áo khoác trắng, quàng chiếc khăn đỏ năm ngoái, không biết từ lúc nào đã đến bức tường đầy hình vẽ graffiti.
Cậu thấy chữ viết của mình, chỉ có sáu chữ "Cảm ơn vì đã gặp gỡ."
Tiếp tục đi về phía trước, cậu nhớ vị trí của Tạ Bệnh Miễn, cố gắng tìm chữ viết của Tạ Bệnh Miễn giữa đám graffiti.
Mất một lúc lâu cậu mới tìm thấy, ở một góc khuất, nơi có vài chữ viết ngoằn ngoèo, từng nét bút đều rất cẩn thận.
Tuế Tuế, em phải học cách dũng cảm.
Hai năm sau, mùa khai giảng mới của Đại học Nam Kinh lại đến.
Điểm đặc biệt nhất của Nam Đại là những cây ngô đồng trồng khắp trường, đến mùa thu, lá vàng rụng đầy, phủ kín thành ngọn núi nhỏ.
Ngày khai giảng rất nhộn nhịp, người ra người vào đều là sinh viên mới đến báo danh, lá ngô đồng rụng đầy trên vỉa hè, có một số được người đi bộ nhặt về để làm kỷ niệm.
Sinh viên năm hai đã chuẩn bị cho lễ chào đón tân sinh viên từ sớm. Họ đã đăng ảnh của các học sinh xuất sắc hàng năm lên trang trường, và năm nay còn in hẳn lên tường dọc con đường đón tân sinh viên.
Một hàng các tấm ảnh của những học bá mặc đồng phục trường Nam Kinh, trong đó nổi bật nhất chính là thủ khoa khoa học tự nhiên của tỉnh năm ngoái.
Tại sao lại nổi bật? Không chỉ vì là thủ khoa khoa học tự nhiên, mà còn vì vẻ ngoài của người này quá đẹp trai, gần như làm mới lại tiêu chuẩn về nhan sắc của các học bá ở Nam Kinh.
Khi vị thủ khoa này vừa mới đến Nam Kinh, diễn đàn trường lúc đó đã thật sự nổ tung. Có người hỏi thăm xem học sinh xuất sắc này đến từ trường nào, nghe nói được tuyển thẳng nhưng vẫn tham gia kỳ thi đại học, và với thành tích đủ điểm vào Bắc Kinh và Thanh Hoa nhưng cậu lại chọn Nam Kinh.