"Tuế Tuế, đoán xem anh ước gì nào."
Hạ Thanh Từ nói không biết: "Nói ra sẽ không linh nghiệm đâu."
"Đó là ai nói vậy? Anh chỉ nói với một mình em thôi, em không nói cho ai khác thì chắc chắn vẫn sẽ linh."
Hạ Thanh Từ: "..."
"Điều anh ước là..." Tạ Bệnh Miễn ôm lấy cậu, lại tiếp tục bám dính: "Hy vọng rằng chúng ta có thể mãi mãi bên nhau, không chỉ kiếp này, mà cả kiếp sau, kiếp sau nữa, bao nhiêu kiếp cũng được, em vẫn luôn là của anh."
Trong lòng Hạ Thanh Từ nghĩ nó thật là sến, mà tên ngốc này lại còn tham lam, chỉ dính lấy cậu một kiếp thôi thì chưa có đủ, còn muốn dính lấy cậu mãi mãi cơ.
"Kiếp sau không nhận ra anh đâu." Cậu nói.
"Anh chắc chắn sẽ nhận ra em." Tạ Bệnh Miễn xoa đầu cậu: "Mà có thể sẽ không nhận ra, nhưng dù không quen biết thì anh vẫn sẽ thích em."
Hạ Thanh Từ không muốn để ý đến Tạ Bệnh Miễn, cậu lấy ngón tay chạm vào một ít kem trên bánh rồi nếm thử, quá ngọt.
Nhưng vì là bánh kem lạnh nên cũng không quá ngấy.
"Tuế Tuế, anh cũng muốn thử."
Hạ Thanh Từ dùng thìa múc một miếng, đút cho Tạ Bệnh Miễn.
"Cũng khá ngon đấy."
Sau đó, cậu lại múc thêm một thìa nữa để tự ăn, vẫn dùng chính chiếc thìa mà Tạ Bệnh Miễn vừa dùng. Ăn xong, cậu mới nhận ra điều này, quay đầu lại thì thấy Tạ Bệnh Miễn đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ phấn khích không giấu nổi.
Hạ Thanh Từ cảm thấy bất lực, tránh ánh mắt ấy rồi đưa dao cho Tạ Bệnh Miễn, bảo hắn tự cắt bánh.
Còn rất nhiều món tráng miệng, thậm chí có cả món mặn. Hạ Thanh Từ ăn không nhiều, chỉ ngồi nhìn Tạ Bệnh Miễn ăn và Tạ Bệnh Miễn lại ăn hết sạch.
Cậu nhìn mà còn thấy no thay, lo lắng Tạ Bệnh Miễn sẽ ăn no đến ngốc, bèn nói: "Không cần phải ăn hết đâu."
"Anh chưa ăn tối." Tạ Bệnh Miễn nói: "Với lại nếu không ăn hết thì lãng phí lắm."
Tất cả đều là tiền mà Tuế Tuế dành dụm để mua cho hắn, Tuế Tuế kiếm tiền vất vả như vậy, hắn tuyệt đối không thể lãng phí.
"Đồ ở đây chắc không rẻ đâu." Tạ Bệnh Miễn đoán được giá cả qua hương vị, rồi xoa đầu Hạ Thanh Từ: "Có phải em đã tiêu hết tiền rồi không?"
Hạ Thanh Từ đáp: "Vẫn còn tiền mà."
"Hết tiền thì nói với anh." Tạ Bệnh Miễn nghĩ thầm, rồi lại nhìn sang cậu thiếu niên bên cạnh, muốn Hạ Thanh Từ nói ra chắc là không thể, hắn quyết định sau này mỗi tháng phải gửi tiền tiêu vặt cho Tuế Tuế.
Không thể để bảo bối Tuế Tuế phải chịu thiệt được.
Hai người họ chơi mãi đến gần một giờ sáng mới về. Khi Hạ Thanh Từ về nhà, ba cậu vẫn còn chưa ngủ, đang đọc sách trong phòng. Nhìn thấy cậu về, ông mới đặt sách xuống.
Còn hai ngày nữa là đến kỳ thi, kỳ thi trôi qua thật nhanh, hè vừa qua là bọn họ đã lên lớp 12.
Những ngày đầu của kỳ nghỉ hè, Hạ Thanh Từ khá bận. Trước tiên, cậu đưa ba đến trường để làm thủ tục, sau đó trở lại ký túc xá thu dọn đồ đạc. Cậu rời trường muộn hơn các bạn, nhưng vẫn luôn có người ở bên cạnh cậu.
Khuôn viên trường trở nên vắng vẻ, Tạ Bệnh Miễn vẫn đeo chiếc nhẫn mà Hạ Thanh Từ tặng từ ngày hôm đó, hắn thường xuyên cầm nó lên và mân mê trong tay.
"Tuế Tuế, anh đưa em đi trốn với anh nhé."
Hạ Thanh Từ "Ừm" một tiếng, cậu và Tạ Bệnh Miễn mua cặp ly giống nhau, một cái màu đen và một cái màu trắng. Cậu đặt chiếc cốc màu đen vào vali của Tạ Bệnh Miễn rồi hỏi: "Đi đâu?"
"Đi đâu cũng được, miễn là nơi mẹ anh không tìm thấy."
"Vậy là ở đâu?"
"Nếu anh đi rồi, có lẽ em sẽ không gặp lại anh nữa."
Tạ Bệnh Miễn đổi vị trí ly trong vali của họ, ly trắng cho hắn, ly đen cho Hạ Thanh Từ và cả quái vật nhỏ của họ cũng đổi cho nhau luôn.
"Để Gudongmon theo em trước nhé, lần sau gặp nhau thì mình đổi lại."
"Lần sau gặp là khi nào?"
"Sẽ không lâu đâu."
Hạ Thanh Từ "Ừm" một tiếng, cậu luôn tỏ ra không mấy bận tâm, nhưng thực ra cậu biết rằng Tạ Bệnh Miễn sẽ nhượng bộ, dù gì thì với cậu, Tạ Bệnh Miễn rất dễ bị thuyết phục.
Chỉ cần nói vài câu như "nếu anh không đi thì em sẽ thế này, thế nọ", chắc chắn Tạ Bệnh Miễn sẽ nhượng bộ.
Họ chia tay nhau tại trường, suốt kỳ nghỉ hè sau đó, Hạ Thanh Từ không gặp lại Tạ Bệnh Miễn nữa.
Tạ Bệnh Miễn đi rồi.
Giống như mùa hè sẽ lặng lẽ rời đi, khi thu đến thì lại khai giảng, mọi chuyện dường như chỉ diễn ra trong cái chớp mắt. Mặc dù Tạ Bệnh Miễn đã gửi tin nhắn cho cậu, thậm chí ngay cả trước khi đi hắn còn chạy đến tìm cậu.
Họ chỉ đơn giản là trao nhau một nụ hôn, người nào đó nằng nặc nằm đè lên người cậu, nhìn có vẻ mắt vẫn còn hơi đỏ, đỏ ửng vì không nỡ rời xa.
Cậu không nhớ mình đã an ủi Tạ Bệnh Miễn như thế nào, lúc đó cậu vẫn chưa cảm nhận gì nhiều. Đến khi khai giảng, hàng ghế cuối chỉ còn lại mình cậu.