Đúng lúc đó, nhạc trong hội trường chuyển sang bản khác, âm thanh náo nhiệt bỗng hạ xuống khiến tiếng động ở cầu thang càng nổi bật. Ngay lập tức có người kêu lên: “Có người vừa ngã từ cầu thang xuống!”
Nghe thấy tiếng hô, mọi người lập tức xúm lại.
Hôm nay là ngày vui liên hôn của hai nhà Lận – Từ, vậy mà lại có người gây chuyện ở đây?
Chỗ nào mà chẳng có kẻ ham xem náo nhiệt.
Thấy đám đông mỗi lúc một vây chặt, Tống Kỳ Ngọc lập tức chột dạ mà muốn tìm đường chuồn nhưng người kéo tới quá nhanh khiến cậu ta bị kẹt ngay giữa, hơn nữa bản thân lại là nhân vật chính nên muốn thoát cũng không thoát nổi.
Có người hô lên: “Sao cậu ta không động đậy vậy? Không lẽ xảy ra chuyện thật rồi? Ai quen thì mau đưa đi phòng y tế đi!”
Người khác: “Đó chẳng phải là cậu con nuôi nhà họ Lục sao?”
“Lục Hoài Khiêm đâu? Đã đi tìm chưa?”
Đám đông vây kín nhưng chẳng ai chịu bước tới đỡ người dậy.
Chỉ một lát sau, tiếng bàn tán chợt im bặt. Từ bên ngoài, một bóng người đi tới khiến cả hội trường lập tức tách ra nhường đường, không ai dám cản với vẻ kính trọng nhưng tuyệt đối không muốn trêu vào.
Đau...
Tần Tranh nằm yên bất động dưới đất, tiếng ồn ào quanh mình biến thành những âm thanh vô nghĩa.
Khi vừa ngã xuống, cậu chỉ kịp đưa tay ôm ngực để giảm bớt cú va chạm. Giờ đây, cả người cậu như bị bánh xe nghiền nát, cơn đau tràn khắp tứ chi và lan tới tận não. Đã quá lâu rồi cậu không còn cảm nhận được rõ rệt cảm giác này, thứ vốn xa lạ nay lại bị khuếch đại lên gấp bội.
Bản năng sinh tồn khiến cơ thể tự khóa lại và quên mất mọi phản xạ, chỉ biết nằm cứng đờ trên sàn. Cậu không nhận ra mình đang run nhẹ, sắc mặt trắng bệch và mồ hôi lạnh rịn ra khắp trán.
Không gian bỗng tĩnh lặng. Giữa khoảng lặng ấy, Tần Tranh nghe rõ tiếng bước chân từ xa đến gần. Tiếng bước ấy quen thuộc đến mức từng nhịp rơi xuống lại gõ vào tim và trùng khớp với nhịp đập của cậu.
Ánh đèn chói khiến cậu không mở nổi mắt, dù cố gắng cũng chỉ thấy trước mắt quay cuồng, mờ nhòe không sao nhìn rõ được.
Lờ mờ cảm giác có bóng người tiến lại gần, Tần Tranh gắng thoát khỏi sự cứng ngắc mà khẽ đưa tay về phía ấy...
Có người gọi khẽ: “A Tranh!”
Một bóng dáng từ phía sau nhanh bước tới mà ngồi xuống chắn ngang tầm nhìn của cậu và người kia rồi bế cậu lên khỏi mặt đất.
Người kia thoáng khựng lại.
Lận Ngôn Tân ôm chặt Tần Tranh rồi ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ Ngọc, ánh mắt sắc bén khiến cậu ta lạnh cả sống lưng.
Lận Ngôn Tân: “Cậu quá đáng lắm rồi.” Giọng hắn trầm thấp, từng chữ như đóng đinh.
Vốn đã luôn kính sợ người anh họ này, hôm nay Tống Kỳ Ngọc lại càng thấy ấm ức mà buột miệng phản bác: “Anh họ, anh đừng để cậu ta lừa! Em hoàn toàn không dùng sức, là cậu ta cố tình ngã!”
Lận Ngôn Tân cảm nhận rõ cơ thể đang run rẩy trong vòng tay mình, ánh mắt hắn càng thêm lạnh lẽo.
Lúc này, Ngụy Văn Trúc cũng đi tới, đôi mày thanh khẽ nhíu và nói với giọng không tán đồng: “Kỳ Ngọc, sao em có thể làm vậy? Cho dù không ưa người ta thì cũng không thể đẩy người ta xuống cầu thang.”
Cậu ta muốn hét lên rằng mình thật sự không dùng sức, là bị vu oan nhưng chẳng ai tin.
Tống Kỳ Ngọc: “Tôi... sao mọi người đều không tin tôi chứ? Rõ ràng cậu ta cố ý ngã! Cậu đừng giả bộ nữa!”
Cậu ta định đưa tay kéo Tần Tranh nhưng Lận Ngôn Tân lập tức né tránh, giọng trầm xuống: “Đủ rồi!”
Tần Tranh khẽ nhấc tay, năm ngón mở ra như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Lận Ngôn Tân: “Cha mẹ, ở đây nhờ hai người lo liệu. Con đưa A Tranh tới phòng y tế trước.”
Vợ chồng nhà họ Lận vừa tới, thấy con trai lo lắng cho Tần Tranh đến vậy cũng không đổi sắc mặt: “Cứu người quan trọng hơn, con đi đi.”
Lận Ngôn Tân sải bước rời khỏi.
Bàn tay Tần Tranh rơi vào khoảng không.