Hứa Tranh đứng ở góc hành lang, tay kẹp điếu thuốc rít một hơi dài, thân hình cao lớn dựa vào tường.
Ánh mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn cảnh thành phố qua khung kính trong suốt.
Trong lòng anh là một cơn bão hỗn độn vừa muốn giữ cô ở bên, vừa khao khát cùng cô có một đứa con, vậy mà cô lại muốn rời khỏi anh.
Càng nghĩ, tâm trạng anh càng như rơi xuống vực sâu, bức bách và khó chịu đến mức muốn phá vỡ tất cả.
Cảm giác sắp mất thứ mình khao khát luôn khiến Hứa Tranh càng thêm khó khống chế cảm giác chiếm hữu trong người.
Nó giống như cảm giác anh sắp vụt mất cô mà khi anh cảm nhận được thứ gì đó mình muốn sẽ mất đi, anh thường có xu hướng phá hủy nó.
“Hứa Thiếu.” Một giọng nói mềm mại vang lên bên tai
Hứa Tranh ngẩng đầu, ánh mắt chán ghét không nhìn đến.
Nghiêm Nhu Tuệ thân hình gợi cảm tiến đến gần.
Cơ hội tiếp cận Hứa Tranh lần này hiếm có, cô ta muốn tận dụng triệt để.
“Hứa Thiếu, cần gì phải buồn phiền. Lạc Phỉ không biết trân trọng thì mặc kệ cô ta đi.” cô ta thỏ thẻ, cố dán cơ thể vào anh, lời nói vừa dụ dỗ vừa khıêυ khí©h
Hứa Tranh vẫn không thèm phản ứng, ánh mắt lạnh lùng hướng ra ngoài cửa kính.
Nhưng khi Nghiêm Nhu Tuệ cởi mở hơn, tay vuốt ve ngực anh, ánh mắt anh bỗng chuyển sắc lạnh lẽo, hung ác như lang sói, tràn đầy khinh bỉ và chán ghét.
Từ đằng xa, Lạc Phỉ vừa định tìm anh, bước chân khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Đáy mắt xinh đẹp lóe lên tia chua xót, toàn thân cứng ngắc.
Hứa Tranh vốn định hất tay Nghiêm Nhu Tuệ ra nhưng khi ngẩng đầu và thấy Lạc Phỉ đứng trân trân nhìn mình, môi mỏng anh nhếch lên một đường rồi không làm gì cả.
Anh từng mong cô sẽ ghen, sẽ phản ứng nhưng kết quả lại là cô vờ như không thấy, âm thầm bỏ đi.
Trong lòng anh, cơn giận dữ như bão càn quét khắp cơ thể.
Lạc Phỉ cảm thấy tim mình như bị cào xé.
Rõ ràng anh nhìn thấy cô nhưng vẫn mặc kệ để Nghiêm Nhu Tuệ dựa sát người, tay đang làm loạn trước ngực anh.
Cô hiểu mình chẳng là gì cả chỉ là tình nhân và việc anh tìm người khác không còn lạ lẫm gì.
Cô quay đi, hốc mắt cay xè.
Dù cố tỏ ra không quan tâm nhưng tâm hồn như bị nghiền nát.
Cô khó nhọc hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh bản thân.
Hứa Tranh nhìn Lạc Phỉ rời đi, ánh mắt đen như mực.
Anh tóm lấy tay Nghiêm Nhu Tuệ, bàn tay như muốn nghiền nát khiến cô ta đau đến hét lên.
Anh đẩy cô ta ra, giọng lạnh lùng và ghê tởm: “Sau này tránh xa tôi ra. Và nhớ rõ, Lạc Phỉ trong sạch hơn cô nhiều.”
Nghiêm Nhu Tuệ trắng bệch mặt mày, môi cắn chặt, vừa sợ vừa uất ức nhưng trước Hứa Tranh, cô ta chỉ còn cách quay người bỏ đi.
Anh đứng đó như một ma quỷ, uy quyền và cơn giận tràn ngập khiến bất cứ ai cũng phải e sợ.
~
Mọi người chia tay trước cửa nhà hàng.
Vãn Châu lên xe trước, Lạc Phỉ mới ngồi vào ghế bên cạnh Hứa Tranh.
Trên xe, hai người không nói câu nào.
Im lặng nhưng cả hai đều hiểu tâm trạng hiện tại của nhau, không ai muốn bắt chuyện.
Hứa Tranh không hiểu, anh đã cho cô rất nhiều cơ hội chỉ cần cô ở bên cạnh anh, ngoan ngoãn là được nhưng cô cứ hết lần này lần khác muốn thoát khỏi anh, muốn phân chia ranh giới với anh, là anh làm chưa đủ hay cô cảm thấy không muốn ở cùng anh?
Sự nghiệp, tiền tài, tình cảm, anh đều có thể cho cô nhưng cô căn bản đều không muốn nhận.
Cô không cần đăng kí học bổng Anh Quốc kia, anh vẫn có thể cho cô rất nhiều cơ hội trong công việc chỉ bằng buổi triển lãm hôm nay cũng đã đủ rồi.
Tiền, anh chính là không thiếu tiền.
Chỉ cần cô muốn, kêu anh mua hết cả thành phố A này, anh cũng có thể mua cho cô.
Chính là chỉ cần cô nói, ngay cả mặt trăng, anh cũng sẽ dùng mọi cách mua nó cho cô.
Tình cảm, rõ ràng mà nói, chưa bao giờ anh nhẫn nại, nhẹ nhàng với người con gái nào ngoài cô.
Nhưng cô không cần, là do người đó là anh?
Cô không cần anh cho nên không cần sự giúp đỡ của anh?
Không cần tiền của anh kể cả tình cảm?
Anh không thoải mái khi biết cô được người khác theo đuổi, anh thẳng thừng thể hiện rõ ra cho cô biết nhưng khi cô thấy anh mập mờ với cô gái khác, cô điềm nhiên không mảy may để ý.
Lạc Phỉ bên cạnh hiểu rõ Hứa Tranh không vui, cô cùng như thế.
Nhìn hình ảnh Nghiêm Nhu Tuệ dính chặt lấy anh, cô biết cô không có quyền ghen hay khó chịu nhưng cô không gạt được lòng mình, cô đã đem anh để trong lòng.
Chính cô không nghĩ bản thân sẽ sa đoạ, cô đã tự nhủ không được suy nghĩ khác, không được có cảm xúc đặc biệt với anh nhưng cô lại phạm sai lầm, cô không ngăn được trái tim mình, cô khó chịu nhưng chỉ có thể chịu đựng trong lòng không thể hiện ra.
Còn việc cô được theo đuổi, cô đều từ chối, cô không có cảm xúc yêu thích với bọn họ, trước nay đều không có quan tâm chuyện trai gái, chỉ là với Hứa Tranh lại làm lòng cô khác đi.
Xe dừng lại ở biệt thự, Lạc Phỉ mở cửa ra, hiển nhiên hôm nay Hứa Tranh không ở lại.
Cô muốn chào tạm biệt một câu nhưng chính là chưa kịp nói, xe đã lăn bánh đi.
Hai tay cô nắm lại, cuối cùng mang theo tâm trạng ủ rũ mà vào nhà.
Hứa Tranh nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô chậm chạp vào nhà, tâm tình trở nên khó chịu đến bức bối.
Anh đang nghĩ có nên dạy dỗ cô một chút bằng không cô lại thấy anh nuông chiều cô quá mà bắt đầu không nghe lời nữa.
Lạc Phỉ tắm xong nằm trên giường không thoải mái mà lăn qua lăn lại, cô nên sớm kết thúc chuyện này, chỉ cần học xong tốt nghiệp là lúc cô chấm dứt với anh.
Ting.
Điện thoại Lạc Phỉ vang lên một tiếng, cô cầm lên thấy tin nhắn Vãn Châu.
Vãn Châu: [Này, mình kể ba mẹ mình chuyện hôm nay đi ăn với Tứ Thiếu, họ kích động liền mở tiệc chiêu đãi mình, haha mình giờ đây được cưng chiều lắm đó.]
Lạc Phỉ: [Chúc mừng cậu, nhớ san sẻ cho mình một tí.]
Vãn Châu: [Ok, nhưng mà mình thấy trong bữa ăn, Hứa Thiếu cứ nhìn cậu mãi, hai người không có gì chứ?]
Lạc Phỉ: [Làm sao có gì được?]
Vãn Châu: [Nhìn như ngài ấy thích cậu vậy, cậu không thích ngài ấy sao?]
Lạc Phỉ nhìn dòng tin nhắn của Vãn Châu, tay bấm bàn phím khựng lại.