Nơi mọi người hướng tới là nhà hàng Luxury.
Lạc Phỉ ngồi giữa Hứa Tranh và Vãn Châu.
Trên bàn là những món ăn đủ màu sắc bắt mắt, hương thơm lan tỏa khắp không gian.
“Mừng Hứa Thiếu có một buổi triển lãm thành công rực rỡ.” Vệ Đoan Ny nhanh chóng khuấy động không khí, giơ ly lên
Mọi người cùng nâng ly chúc mừng.
“Cậu nói xem, như vậy có quá kí©h thí©ɧ không? Bọn mình lại ngồi chung bàn với những đại nhân vật của thành phố A.” Vãn Châu nhích sát tai Lạc Phỉ, thì thầm
“Ừm, đúng là quá kí©h thí©ɧ.” Lạc Phỉ cười xán lạn đáp nhỏ
“Mình phải về kể cho ba mẹ nghe, chắc chắn hai người sẽ kích động mà ôm mình khóc mất.”
“Vậy cậu có nên chụp lại không?”
“Muốn lắm nhưng sợ quá, thôi vậy.” Vãn Châu thích chụp ảnh đăng lên mạng xã hội nhưng đối tượng là Tứ Thiếu, cô nàng không dám liều mạng
“Lạc Phỉ, sắp tới em dự định làm gì?” Vệ Đoan Ny tò mò hỏi
“Còn hơn tháng nữa em tốt nghiệp, dự định sẽ học sâu thêm chuyên ngành. Giáo sư Giang có đề xuất học bổng ở Anh cho em, đang cân nhắc.”
Hứa Tranh vẫn chưa từng nghe cô nhắc đến chuyện này.
Anh cầm nĩa, dừng lại một chút, giọng trầm trầm: “Em muốn đi Anh?”
Mọi người nhận ra Lạc Phỉ chưa nói trước chuyện này với Hứa Tranh.
“Vẫn chưa quyết định, vốn dĩ từ đầu ý định là vậy.” Cô đáp, ánh mắt bình thản
Trước đó giáo sư Giang đã gợi ý nhưng lúc ấy cô chưa gặp Hứa Tranh nên không tiện nói.
Dù sao cũng chưa phải quyết định cuối cùng.
“Là học bổng nghệ thuật Anh Quốc, học trong vòng hai năm đúng không?” Vãn Châu tò mò
“Ừm, học mười tám tháng.” Cô gật đầu, không thấy Hứa Tranh tỏ ra hài lòng
“Hình như là trường mà Nhu Tuệ học trước đây phải không?” Vệ Đoan Ny liếc nhìn Nghiêm Nhu Tuệ hỏi
“Đúng rồi, rất tốt.”
Dù không ưa Lạc Phỉ, Nghiêm Nhu Tuệ vẫn lịch sự đáp.
“Thế Lạc Phỉ đi gần hai năm, lâu nhỉ?”
Sở Bắc Nghi nói liếc sang Hứa Tranh, rõ ràng thấy sắc mặt anh không vui nhưng vẫn cố trêu.
“Nghe nói con trai ngoại quốc rất tốt, da trắng mắt xanh, cực đẹp.” Phó Cảnh Minh chen vào
“Bên Anh tôi cũng có mấy căn hộ, nếu em cần cứ liên hệ,” Thượng Hạo cũng bồi thêm
“Chậc, thế thì quá tốt rồi, Lạc Phỉ nên đi.” Sở Bắc Nghi tiếp lời như thúc giục
“Mọi người yên tâm, Lạc Phỉ là thủ khoa ngành bọn em, chắc chắn sẽ nắm được cơ hội.” Vãn Châu tươi cười, đầy tự hào
Hứa Tranh nghiêng đầu, lạnh lùng hỏi: “Sao em không nói với tôi?”
“Chuyện này chưa quyết định, vả lại xảy ra trước lúc anh đầu tư.” Lạc Phỉ nhìn thẳng, bình tĩnh. Cô nhận ra sắc mặt anh không vui nhưng đây là cơ hội học tập của cô, anh không có quyền can thiệp.
Hứa Tranh không nói gì, ngả lưng dựa vào ghế, ánh mắt sâu không thấy đáy, lặng lẽ nhìn cô.
“Giận rồi.” Phó Cảnh Minh thầm thì với Sở Bắc Nghi
“Xem ra khó mà buông.” Sở Bắc Nghi lắc đầu, cười thích thú
Lạc Phỉ biết rõ mình không làm sai, chuyện học hành là quyền của cô, anh không thể quyết thay.
Cô cũng không muốn vì anh không thích mà từ bỏ cơ hội.
“Được rồi, cạn ly nào.” Vệ Đoan Ny nhanh chóng xua đi không khí căng thẳng, nụ cười tươi rạng rỡ
Mọi người nâng ly nhưng riêng Hứa Tranh vẫn không nhúc nhích.
Lạc Phỉ nhìn anh mím môi, không dám hỏi gì thêm.
“Lạc Phỉ là sinh viên ưu tú của khoa bọn em, hôm trước còn được nam thần khoa công nghệ tỏ tình nữa đấy.” Vãn Châu buông lời, làm tim Lạc Phỉ lạc nhịp
“Sao cậu lại nói chuyện này thế?” cô cúi mặt, nhỏ giọng trách mắng
“Gì chứ, chuyện hay ho thì nên khoe thôi. Cậu học giỏi, tính tình tốt lại xinh đẹp, là mẫu người lý tưởng của nhiều nam sinh. Họ còn hay nhắn tin mình khi thấy ảnh cậu trên tường nhà mình chụp, đúng kiểu người yêu trong mộng của nhiều người.”
Vãn Châu càng nói càng hăng, làm Lạc Phỉ càng lúc càng khó coi.
Hứa Tranh bên cạnh, ánh mắt đen thẳm lạnh lùng đến đáng sợ như muốn nhốt cô vào trong tầm kiểm soát.
“A, được tỏ tình sao? Có nhận lời không?” Sở Bắc Nghi háo hức cười
“Chắc là từ chối, vì nhìn cậu ta có vẻ buồn. Người ta là nam thần khoa công nghệ mà Lạc Phỉ cũng không để mắt.” Vãn Châu thở dài, lại bổ sung: “Trước nay nhiều người theo đuổi nhưng cạnh tranh với nam thần kia không lại nên từ bỏ. Nam thần kia cứ có cơ hội là làm mẫu tranh cho bọn em, lần nào cũng nhìn chăm chú Lạc Phỉ. Hôm trước tỏ tình vậy mà từ chối.”
“Người em nói là Mặc Lâm?” Vệ Đoan Ny nghi ngờ
“Đúng, chị quen cậu ta sao?” Vãn Châu gật lia lịa
“Hèn gì hôm đó thằng bé về không chịu ăn, ra là tỏ tình bị từ chối. Nó là em họ chị.” Vệ Đoan Ny cười nói
“Trùng hợp thật.”
“Xem ra Lạc Phỉ được yêu thích như vậy, sang Anh chắc chắn còn nhiều người theo đuổi hơn.” Phó Cảnh Minh càng thêm thích thú muốn châm dầu vào lửa hơn
“Đúng, con gái châu Á sang đó chắc chắn được săn đón.” Sở Bắc Nghi hùa theo, hào hứng trêu
“Này, đừng nói mấy chuyện đó nữa.”
Lạc Phỉ rủa thầm Vãn Châu, bởi ánh mắt Hứa Tranh đang nhìn cô như muốn thiêu rụi cô.
“Làm sao thế? Em chưa có người yêu thì nên tìm thôi chứ. Hay em xem Tam Thiếu này được không?” Sở Bắc Nghi vẫn chưa rút kinh nghiệm
“Sở Bắc Nghi.” Thượng Hạo nhíu mày cảnh cáo
“Lạc Phỉ, bên đó người ta yêu cầu cao lắm, chỉ thích những cô gái trong sáng thôi.”
Nghiêm Nhu Tuệ thêm lời khiến trái tim nhỏ bé của Lạc Phỉ nhói lên, hai tay cô nắm chặt dưới bàn.
“Ý chị là nhìn là thích ngay, bên Anh chuộng nét da trắng trong trẻo.” Nghiêm Nhu Tuệ nhoẻn cười, ám chỉ sâu xa
Lạc Phỉ khó nhọc tiếp thu lời nói của Nghiêm Nhu Tuệ, đương nhiên cô hiểu được hàm ý kia.
“Cậu ấy còn không đủ trong sáng sao? Là vầng trăng sáng, bạch nguyệt quang của nhiều người đó.” Vãn Châu lập tức lên tiếng bênh
“Tôi quen vài người ở Anh rất tốt, ngoại hình và gia cảnh ổn. Em có muốn tôi giới thiệu một người?”
Hứa Tranh nãy giờ im lặng cuối cùng cất lời, giọng lãnh đạm pha chút chế giễu, sắc bén như lưỡi dao.
Lạc Phỉ rũ mắt, trái tim nhói lên, biết thân phận của mình: “Không cần, tôi chỉ muốn tập trung học.”
“Ây da, thế là không muốn yêu đương rồi.” Sở Bắc Nghi bày ra giọng tiếc nuối
“Nên đi học ngay, sự nghiệp quan trọng nhất.” Phó Cảnh Minh cũng hối thúc
Hứa Tranh không nói thêm, anh đứng lên, ánh mắt đen u lãnh rơi trên người Lạc Phỉ rồi thản nhiên rời đi.
“Đi đâu thế?” Sở Bắc Nghi gọi theo
Hứa Tranh im lặng, đóng cửa mạnh, tiếng vang khiến mọi người giật mình.
Lạc Phỉ nhìn bóng lưng anh, tâm trạng cũng ảm đạm, hai tay siết chặt vào nhau.
Cô không biết trong lòng anh rốt cuộc là gì.
Có lúc anh dịu dàng, có lúc lại xa cách lãnh đạm.
“Đừng để ý cậu ta.”
Vệ Đoan Ny xua đi không khí nặng nề, tìm cách khuấy vui mọi người.