Mọi người đang nói chuyện rôm rả thì một người đàn ông thanh tú tiến đến gần Lạc Phỉ.
“Xin chào cô Lạc.”
Tiếng gọi khiến Lạc Phỉ giật mình ngước nhìn.
Trước mặt cô là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, dáng cao gầy, gương mặt chững chạc, đường nét rõ ràng, ưa nhìn.
“Tôi là Khương Kiên.”
“A, anh là hoạ sĩ K mà mọi người nhắc đến sao?” Lạc Phỉ không giấu nổi sự ngạc nhiên
Cô biết Khương Kiên là người sáng lập phòng tranh Arties nổi tiếng ở thành phố A, cũng là chủ cửa hàng ArtPaint.
Phó Cảnh Minh hào hứng tiến đến: “Kiên, lâu rồi mới gặp anh.”
“Ừm. Dạo này bận quá, có vài chương trình nghệ thuật ở nước ngoài nên không có thời gian.” Khương Kiên đáp khách khí
Sở Bắc Nghi chen vào, thân thiết vỗ vai: “Ui chao, Khương tiên sinh đúng là con người của công việc. Liệu có mời được ngài đến Đế Xa uống một ly không?”
Khương Kiên bật cười: “Cái đó cậu liên hệ trợ lý của tôi. Hôm nay, tôi là người của công việc.”
Anh ta quay sang Lạc Phỉ, ánh mắt chân thành: “Tôi rất ấn tượng với bức tranh của cô. Nếu có cơ hội, tôi muốn trao đổi thêm với cô.”
Lạc Phỉ vui vẻ gật đầu, sẵn sàng đồng ý.
“Cô Lạc, cho tôi xin cách liên lạc nhé?”
“Được.” Cô rút điện thoại ra, định đưa số cho anh ta
Nhưng Thượng Hạo nhíu mày, ánh mắt dò xét Khương Kiên: “Anh Khương không phải luôn làm việc qua quản lý sao? Sao nay lại muốn liên lạc trực tiếp?”
Khương Kiên thản nhiên nhún vai: “Thì muốn nói chuyện trực tiếp sẽ dễ hơn.”
Sở Bắc Nghi bên cạnh híp mắt, khẽ đẩy vai Phó Cảnh Minh: “Xem ai đó chẳng là gì với người ta mà cứ khó chịu thế nhỉ.”
“Chưa cần Hứa Tranh thì không ai dám tiếp xúc Lạc Phỉ đâu.” Phó Cảnh Minh cười khẩy
“Muốn chọc bọn họ quá nhưng sợ cú đấm của hai kẻ ác ôn này.” Sở Bắc Nghi nói, miệng đùa nhưng rõ ràng không hề sợ hãi
Thượng Hạo tiến đến chỗ Khương Kiên: “Anh Khương à, muốn liên lạc với Lạc Phỉ thì nên tìm Hứa Tranh.”
Khương Kiên hơi nhíu mày: “Vì sao?”
“Có việc gì thế?”
Vừa nhắc xong, giọng trầm trầm vang lên từ phía sau, Lạc Phỉ quay đầu và thấy Hứa Tranh đứng đó, chiếc cằm cương nghị, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô một lúc rồi mới dời đi.
Sở Bắc Nghi nhanh nhảu lời: “Anh Khương muốn xin cách liên lạc, bàn chuyện riêng.”
Lạc Phỉ nhíu mày, nhận ra Sở Bắc Nghi cố tình bày trò.
Hứa Tranh nhướng mày nhìn Khương Kiên: “Hứng thú với tranh của Lạc Phỉ sao?”
“Đúng rồi, mời cậu không được thì phải mời người khác.” Khương Kiên gật đầu, nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi
Hứa Tranh lạnh lùng đáp: “Cơ hội tốt. Cậu đừng lo, Hưng Phác sẽ trao đổi với quản lý của cậu.”
Ngay lập tức, Hưng Phác tiến lên nhận lệnh.
Sở Bắc Nghi nhìn Phó Cảnh Minh khẽ cười thầm.
Khương Kiên cũng phì cười, ngầm hiểu ra sự tình.
“Cô Lạc?” Khương Kiên hướng ánh mắt về Lạc Phỉ như chờ quyết định.
Lạc Phỉ hiểu rõ ý Hứa Tranh: không được tự ý liên lạc.
“Anh cứ liên hệ với Hưng Phác là được.” cô trả lời
Vệ Đoan Ny đứng bên cạnh nở nụ cười, đúng là Lạc Phỉ không thoát được móng vuốt Hứa Tranh.”
“Cảm ơn ngài Khương. Rất mong sẽ hợp tác được với ngài.”
Lạc Phỉ đáp, vẫn cảm thấy khó xử nhưng không còn lựa chọn khác.
“Vậy tôi đi trước nhé, dịp khác trao đổi tiếp.” Khương Kiên chào mọi người rồi rời đi
Sở Bắc Nghi châm chọc: “Chà, Hứa Thiếu đúng là làm người ta sợ thật.”
Hứa Tranh chỉ gạt tay, nghiêng đầu nhìn Lạc Phỉ, giọng trầm ấm: “Có vài nhà nghệ thuật rất hứng thú với tác phẩm của em. Tôi đã giúp em liên hệ rồi. Khi Hưng Phác trao đổi xong sẽ báo lại cho em.”
“Thật sao? Cảm ơn anh.” Lạc Phỉ mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ
Cơ hội tốt đã đến, cô sẽ nắm chắc.
Nhưng trong lòng, một phần lo lắng cũng thoáng qua, nếu cô nhân cơ hội này mà nghĩ cách thoát khỏi Hứa Tranh, liệu anh sẽ nổi giận thế nào?