Buổi triển lãm của Hứa Tranh mang chủ đề “Phá Mưa”, được tổ chức tại trung tâm sự kiện lớn nhất thành phố.
Dù lần này anh chỉ mời khoảng năm mươi khách nhưng cánh báo chí từ sáng sớm đã chặn kín lối ra vào, ráo riết săn tin.
Lạc Phỉ bước vào bằng lối sau, nơi tầng mười được phong tỏa nghiêm ngặt chỉ những ai có vé mới được phép vào.
Cô đến sớm nửa tiếng, bước chân chậm rãi, hít một hơi không khí đặc trưng của triển lãm.
Không gian rộng rãi, bài trí tinh tế, những tác phẩm liên kết nhau tạo thành một dòng chảy cảm xúc.
Tất cả đều mang sắc thái mưa u ám, âm trầm nhưng mỗi bức tranh lại chứa đựng thông điệp sâu sắc, trải nghiệm đa sắc màu, thăng hoa giác quan, gợi lên nhiều cảm hứng khác nhau.
Ánh sáng mờ ảo phủ khắp nơi, tạo cảm giác như đang bước vào một buổi chiều mưa tĩnh lặng, ảm đạm.
Nhưng ngay giữa phòng, một luồng ánh sáng chói rực chiếu thẳng xuống bệ đá cẩm thạch trắng.
Trên đó đặt bức tranh của Lạc Phỉ khác hẳn với không gian tối u xung quanh.
“Phá Mưa” của Hứa Tranh, hóa ra chính là ý tưởng này, giữa những bức tranh mưa u tối, bức tranh của cô lại tỏa sáng như mưa đầu xuân, đầy sức sống.
Mưa trong tranh không ảm đạm mà rực rỡ, lấp lánh dưới ánh đèn, bắt đầu từ đôi má vương mưa xuân tươi tắn, khơi dậy nhịp sống rạng rỡ của mùa mới.
Mưa đầu xuân dịu dàng nhưng cũng tràn đầy năng lượng mang theo sự sống, khát khao và niềm vui mới mẻ.
Không có cơn mưa nào được chào đón và yêu thích như vậy, không có hạt mưa nào nhẹ nhàng và tươi mới như mưa mùa xuân.
“Lạc Phỉ.”
Vãn Châu đi tới, ánh mắt lập tức bị thu hút bởi điểm sáng duy nhất giữa không gian tối.
Nơi đây trở thành trung tâm, nổi bật như trăng giữa màn đêm.
“Cậu tới rồi.”
Lạc Phỉ ngoảnh đầu cười với Vãn Châu.
Cô bạn mặc chiếc váy hai dây bản to màu trắng, thướt tha mềm mại, gương mặt trang điểm tinh tế như thiếu nữ xuân xanh, tràn đầy nhựa sống.
“Bức tranh này… đẹp quá.” Vãn Châu trầm trồ, không kiềm được lời khen
“Cậu quá khen rồi. Thế nào, nãy giờ đi xem hết chưa?” Lạc Phỉ hỏi
“Vẫn chưa. Sắp bắt đầu rồi, mọi người đều đang chờ ngài Hứa.”
Cô đảo mắt nhìn quanh, thấy những gương mặt quen thuộc, gật đầu chào tất cả nhưng không tiến lên mà đứng bên Vãn Châu quan sát.
Thượng Hạo cùng những người khác đều đã đến cũng chào hỏi Lạc Phỉ thông qua cái gật đầu rồi thôi.
“Chà, vậy mà để bức tranh của Lạc Phỉ ở giữa, xung quanh tối đèn chỉ duy nhất chiếu ánh sáng vào đó.” Sở Bắc Nghi trầm trồ
“Nhưng Lạc Phỉ thật sự là một tài năng hội họa hiếm có, chẳng thua kém ai.”
Vệ Đoan Ny khen ngợi, dù Nghiêm Nhu Tuệ vẫn có chút ác cảm nhưng cũng phải thừa nhận năng lực cô.
“Ừ, trước nay đều biết Hứa Tranh vẽ đẹp nhưng Lạc Phỉ… sắc thái hoàn toàn khác biệt.” Phó Cảnh Minh nhận xét
“Đó mới là điều tạo sức hút, đúng không?” Sở Bắc Nghi nhướng mày
Dù bọn họ hiểu về nghệ thuật không nhiều nhưng tất cả đều công nhận tài năng của Hứa Tranh và Lạc Phỉ là thật, không phải chỉ vì nịnh nọt hay danh tiếng.
Cửa phòng triển lãm mở ra, mọi ánh mắt đều hướng về phía đó.
Hứa Tranh xuất hiện trong bộ vest đen lịch lãm, thân hình cao lớn, rắn chắc, khuôn mặt anh tuấn tuyệt mỹ phảng phất vẻ lãnh đạm khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi.
Đôi mắt đen sâu thẳm phát quang, nhìn thấu mọi thứ, toát ra khí thế bá vương khiến người đối diện khó mà rời mắt.
Từng bước đi mạnh mẽ, thẳng tắp, anh tiến đến bên bệ đá cẩm thạch trắng, nơi đặt bức tranh của Lạc Phỉ.
Đôi môi kiêu bạc nhếch nhẹ, ánh mắt lướt qua cô rồi trầm giọng mở lời.
“Cảm ơn mọi người đã dành thời gian tham dự buổi triển lãm hôm nay. Mong rằng mọi người sẽ yêu thích các tác phẩm, đặc biệt là bức tranh Phá Mưa này.”
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã.
Nụ cười của Hứa Tranh càng đậm, giọng nói trầm ổn vang tiếp: “Bức tranh này do cô Lạc Phỉ vẽ, sinh viên chuyên ngành hội họa trường Thắng Mỹ. Tài năng của cô ấy rất ấn tượng và bức tranh này hoàn toàn khác biệt so với chủ đề mà tôi đưa ra.”
Lạc Phỉ nhìn anh, cánh môi khẽ cong, nụ cười vừa ngượng vừa tự hào.
Cô bất ngờ trước sự chú ý và giới thiệu chân thành của anh.
Dưới lời khen của Hứa Tranh, con đường sự nghiệp của cô hẳn sẽ thuận lợi hơn.
Buổi triển lãm này có nhiều nhân vật uy tín trong giới nghệ thuật, chắc chắn cô sẽ được chú ý, cơ hội mở ra nhiều hơn.
Anh đang nâng đỡ cô, bằng cách riêng của mình.
Mọi người bắt đầu thưởng thức các tác phẩm, Lạc Phỉ đứng bên Vãn Châu, cô bạn không ngừng khen ngợi từng bức tranh.
Khi nhìn bức “Mưa sa mạc”, sắc nâu khô cằn hiện lên trên mảnh đất nứt nẻ, cơn mưa trên mảnh đất khô vẫn không thể tưới mát vẫn không mang lại sức sống, Lạc Phỉ cảm nhận rõ sự tĩnh lặng, bi thương trong đó.
“Chỗ ở mới quen chưa?” Thượng Hạo đã đứng bên cạnh Lạc Phỉ hỏi
Lạc Phỉ hơi ngạc nhiên, sau đó nhớ ra Thượng Thị chuyên về bất động sản, đoán ra căn biệt thự chắc là Hứa Tranh liên hệ hắn để mua.
“Rất tốt… là của anh sao?”
“Ừ. Hứa Tranh bắt buộc phải kiếm một căn như biệt thự của cậu ta, sợ em ở chỗ lạ không quen.”
Cô bật cười thầm nghĩ Hứa Tranh đôi lúc cũng thật trẻ con.
Anh lo cho cô như một đứa trẻ.
Vệ Đoan Ny trêu đùa: “Lạc Phỉ, bức tranh đẹp thế, bán lại cho chị đi.”
Cô cười tươi đáp: “Cái này nên hỏi Hứa Thiếu, bây giờ thuộc sở hữu của anh ấy.”
“Thế một lát phải hỏi Hứa Tranh mới được.”
Lạc Phỉ hướng Vãn Châu tới, giới thiệu: “Đây là bạn em, Vãn Châu, cũng là sinh viên ngành hội họa.”
Vãn Châu kinh ngạc, ngây người một lát trước khi chào hỏi mọi người.
Sở Bắc Nghi hào hứng bước tới: “Xin chào em, anh là Sở Bắc Nghi. Lạc Phỉ à, bạn em như học sinh cấp hai vậy.”
Vãn Châu hơi bất mãn, Lạc Phỉ thì chỉ nháy mắt, khẽ nói: “Đừng đến gần anh ấy quá nhiều.”
Sở Bắc Nghi nghe được, bất mãn: “Này, em nói anh nghe đấy.”
Lạc Phỉ cười tinh nghịch đáp: “Em chỉ nhắc nhở bạn em thôi.”
Danh tiếng hoa hoa công tử của Sở Bắc Nghi lớn như thế, cô gái nào dám đến gần nếu không vì tiền của anh ta chứ?
Vệ Đoan Ny tiến lên giới thiệu thêm: “Chị là Vệ Đoan Ny, kia là Nghiêm Nhu Tuệ, Phó Cảnh Minh, Thượng Hạo.”
“Chào mọi người. Em có thấy mọi người trên báo, ngoài đời còn đẹp hơn.” Vãn Châu nở nụ cười nói
“Haha, cảm ơn em. Một lát xong bọn chị định đi ăn, hai em đi chung nhé.” Vệ Đoan Ny cười thích thú
Lạc Phỉ quay mắt nhìn Hứa Tranh, đang bận tiếp khách.
Từ xa, cô cảm nhận rõ khoảng cách giữa hai người.
Anh đứng giữa đám đông vẫn toát ra hào quang riêng, nghiêm nghị, điềm tĩnh khiến người khác phải chú ý.
Còn cô chỉ là một cô gái nhỏ bé, thấp thoáng bên lề, chẳng đáng để tâm so với khí chất bá đạo của anh.