Lạc Phỉ trở về quê chín ngày mới quay lại thành phố A, tay cô cũng đã tháo băng, cơ thể khỏe lại vừa đủ để hoàn thành bức tranh dang dở.
Ở quê lâu đến mức cô suýt quên đi nhịp sống khắc nghiệt nơi thành phố xa hoa này.
Ba Lạc dặn dò cô đủ điều, mãi đến khi cho cô lên xe, chia tay vẫn thấy bịn rịn trong lòng.
Ngồi trên xe, Lạc Phỉ nhìn màn hình điện thoại khẽ thở dài.
Cô nhận ra, thời gian qua mình đã quên hẳn mọi thứ.
Cô không nhắn tin, không gọi điện cho Hứa Tranh, anh cũng chẳng chủ động liên lạc.
Lẽ ra phải như vậy, quan hệ giữa họ vốn là đôi bên có lợi.
Nhưng cảm giác trống trải, chua xót vẫn len lỏi.
Cô tự hỏi, mình đang trông mong điều gì?
Cuối cùng, Lạc Phỉ nhắn trước: [Tôi đang về, sắp đến rồi.]
Hứa Tranh: [Ừ.]
Cô rũ mắt nhìn qua cửa kính, lòng phiền muộn.
Mối quan hệ này, sớm muộn vẫn nên cắt đứt.
Khi về đến biệt thự Các Lâm, bà Nguyên đã chạy ra mừng rỡ, hỏi đủ chuyện, khen cô trông mập mạp, có da có thịt hơn.
Lạc Phỉ cũng kể về quê nhà, hai người trò chuyện rôm rả.
Nhưng khi cô đi ngang phòng tranh, vừa bước vào, lòng lập tức hoảng hốt.
“Lúc cô Lạc không ở đây, cậu chủ thường ở phòng tranh đến khuya, có khi cả ngày không rời.” bà Nguyên nói
Nhìn những bức tranh mới Hứa Tranh vẽ, Lạc Phỉ cảm giác tim mình co thắt.
Mỗi bức đều mang một u uất đen tối, là thịnh nộ, là bi quan, là tuyệt vọng như giam cầm anh trong một bóng tối vô vọng.
Tại sao anh lại vẽ ra những bức tranh nặng nề đến vậy?
“Đã có chuyện gì sao dì?” cô hỏi khẽ
“Mấy ngày trước lúc Hứa Thiếu về, tôi thấy trên mặt có vết thương nhưng không dám hỏi.”
“Anh ấy bị thương?” Lạc Phỉ kinh ngạc nhíu mày
“Hình như đánh nhau với ai đó.”
“Cháu biết rồi.”
Nhìn những bức tranh ấy, tâm tư Lạc Phỉ lơ lửng, cảm xúc bị một thứ gì đó nặng nề đè ép.
Đêm đến, Hứa Tranh mới về.
Hôm nay anh về trễ hơn thường lệ.
Cô không hỏi chỉ lặng lẽ nhìn anh bước vào phòng, gương mặt lạnh lùng, thanh lãnh đến mức khó gần, không còn thấy vết thương như bà Nguyên nói, có lẽ đã lành.
Cuối cùng, Lạc Phỉ vẫn mở lời: “Anh có muốn tắm trước không?”
Hứa Tranh cởϊ áσ vest đặt lên ghế sô pha, tay chậm rãi tháo đồng hồ, không nhìn cô, chỉ đáp ừm một tiếng.
Lạc Phỉ đi tới giúp anh cởϊ áσ sơ mi, động tác đã thuần thục hơn trước.
Hơi thở nóng, mùi hương quen thuộc của anh phủ lên cô, gợi cảm giác thân quen lâu lắm mới có lại.
“Ở quê thế nào?” giọng Hứa Tranh trầm thấp, nghe êm tai vô cùng
“Tốt lắm. Tay tôi hồi phục rồi, có thể vẽ tranh lại sẽ sớm hoàn thành bức cho triển lãm.”
Cô cởi chiếc áo sơ mi cuối cùng, cơ thể săn chắc của anh hiện ra nhưng cô không dừng lại để ngắm nhìn chỉ nhanh tay tháo thắt lưng.
“Được rồi, để tôi tự làm.”
Câu nói thờ ơ khiến Lạc Phỉ giật mình, vội cúi đầu đáp một tiếng rồi gom đồ đạc dơ trên sàn ra ngoài.
“Vậy anh tắm đi, tôi cất đồ.”
Hứa Tranh xoa trán nhìn cánh cửa khép lại, tâm tư nặng nề.
Giờ không thể thoải mái như trước, mọi hành động đều phải cẩn trọng, không để Hứa Gia chú ý.
Khi anh tắm xong, Lạc Phỉ ngồi trên giường, cả hai nhìn nhau nhưng khoảng cách giữa họ rõ ràng.
Cô nhịn không được, hỏi: “Nghe dì Nguyên nói mấy ngày trước anh đánh nhau?”
“Ừ.”
“Sao lại đánh nhau?”
“Không có gì.”
Hứa Tranh không muốn cô biết về Thượng Hạo.
Lạc Phỉ hiểu ý, im lặng nhìn anh đi đến bàn làm việc, lòng càng thêm phiền muộn.
“Hôm sau tôi sẽ cho người dọn đồ em sang chỗ ở mới.”
Cô giật mình nhưng anh không nhìn cô chỉ lạnh nhạt nói.
Cô muốn hỏi lý do, cuối cùng chỉ gật đầu: “Tôi chuẩn bị một tí.”
Lạc Phỉ tự gom quần áo, đồ đạc, tranh vẽ vào vali rồi sang phòng tranh.
Hứa Tranh ngã lưng ra ghế, thở nặng.
Hành động gần đây của anh đang bị Hứa Gia theo dõi, không thể quá để lộ tình cảm với cô.
Dù không muốn, anh đã nhờ Thượng Hạo mua một căn biệt thự khác đứng tên Sở Bắc Nghi.
Khi anh đủ mạnh sẽ đưa cô trở về biệt thự Các Lâm.
Lạc Phỉ sắp xếp lại tranh và dụng cụ, dường như Hứa Tranh bắt đầu chán cô, vậy cũng tốt nên sớm chấm dứt.
Chỉ là lòng cô vẫn quặn lại.
Anh không muốn gặp cô, cô cũng không muốn đối diện ánh mắt lạnh lùng đó nên quyết định ở lại phòng tranh để khuây khỏa.
Cô vẽ đến quên cả thời gian.
Lâu lắm rồi mới vẽ lại, cô hoàn toàn tập trung, thói quen bỏ qua thế giới xung quanh như cũ.
Đến tận đêm khuya, khi bức tranh hoàn thành, cô mới buông cọ xuống.
Liếc nhìn điện thoại, đã gần ba giờ sáng.
Lạc Phỉ rũ mắt.
Hứa Tranh cũng không ý kiến khiến lòng cô dâng lên cảm giác khó chịu, vừa muốn bực, vừa muốn buông xuôi.
Cô không được tham lam, không được đòi hỏi, phải nhận thức vị trí của mình.
Cô vươn vai, xoa cổ một lát rồi chậm rãi đứng dậy, rời khỏi phòng tranh.
Bức tranh mới, màu sắc tươi sáng, nổi bật giữa những bức tranh u tối khiến người nhìn phải chú ý.
Khi cô nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, bất ngờ thấy Hứa Tranh vẫn còn thức ngồi làm việc.
Cô mím môi, cúi đầu về giường trong im lặng.
Anh không nói, cô không nói.
Đi đường dài lại thức đến gần sáng, Lạc Phỉ vừa nằm xuống đã ngủ thϊếp đi, giấc ngủ sâu và mệt mỏi.