Hứa Tranh như sắp phát điên.
Một tuần qua, Lạc Phỉ không nhắn tin, không gọi điện, chẳng thèm quan tâm hay nhớ anh, cô xem anh như người xa lạ.
Rõ ràng, chỉ có anh còn nhớ cô.
Tại sao cô có thể im lặng suốt cả tuần?
Chỉ vì mối quan hệ của họ chỉ là trao đổi tiền và thân xác sao?
Nực cười, anh mới là người nên như thế nhưng lại là kẻ mong chờ trong tuyệt vọng còn cô hoàn toàn lạnh nhạt.
Nếu không phải cô nói về quê, có lẽ anh đã nghĩ họ thật sự kết thúc rằng cô đang trốn tránh anh, như lần gặp lại sau bốn tháng, né tránh, trốn chạy.
Anh không muốn.
Đã cưỡng ép cô ở bên, làm sao anh có thể dễ dàng buông tay.
Nhưng những kẻ xung quanh lại chọc vào vết thương đó.
Hứa Tranh ghét ý nghĩ Lạc Phỉ có liên quan đến Thượng Hạo dù giữa họ chẳng có gì.
Một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng.
Nếu anh bỏ qua, liệu cô sẽ ở bên Thượng Hạo?
Ý nghĩ điên rồ đó làm anh mất kiểm soát mà bọn họ lại đem ra trêu chọc.
“Hứa Tranh, bình tĩnh.” Sở Bắc Nghi giơ hai tay
“Hứa Tranh, họ chỉ đùa thôi.” Thượng Hạo tiến lên, ngăn anh trước khi mọi chuyện vượt quá giới hạn
Nhưng Hứa Tranh đẩy Thượng Hạo ra, hung hăng mắng: “Cậu cũng chờ tôi buông Lạc Phỉ ra đúng không? Cậu cũng muốn giữ cô ấy?”
“Hứa Tranh, cậu say rồi.” Thượng Hạo nhíu mày, giọng không vui
“Thượng Hạo, cậu giả vờ cái gì? Ánh mắt, cách cậu cư xử có phải quá rõ ràng không? Cậu giỏi che giấu nhưng che sao được ánh nhìn?”
Hứa Tranh luôn để ý.
Chỉ cần có Lạc Phỉ, Thượng Hạo sẽ nhìn cô chốc chốc.
Dù gương mặt không biểu lộ gì, ánh mắt đã nói rõ, hắn đặt cô trong tầm kiểm soát.
“Hứa Tranh, cậu nói nữa là có chuyện đó.” Sở Bắc Nghi cảnh báo, thấy mọi chuyện đang đi xa
“Các cậu hỏi cậu ta xem. À, mà cậu ta nhát như thế, dễ gì thừa nhận?” Hứa Tranh bật cười, khinh bỉ nhìn Thượng Hạo
Thượng Hạo chỉ lạnh lùng đáp trả bằng ánh mắt, vốn hắn không yêu Lạc Phỉ.
Chẳng qua cô tìm đến hắn trước nên hắn chỉ cảm thấy đó là của mình.
Nhưng khi Hứa Tranh đã dồn tới mức này, bản tính ngạo mạn của hắn cũng không nhịn nổi nữa.
“Đúng, tôi để ý Lạc Phỉ. Nếu cậu buông ra, tôi sẽ giữ cô ấy lại.”
“…”
“Con mẹ nhà cậu.”
Hứa Tranh lao tới, ra tay không chút nhân nhượng.
Một cú đấm nặng như búa giáng thẳng vào mặt Thượng Hạo, đánh hắn ngã chúi về sau.
Thượng Hạo cúi mặt, đưa tay quệt máu nơi khóe môi rồi bật cười nhạt.
“Hứa Tranh, tôi vốn không có thói quen giành giật với anh em. Nhưng cậu hiểu rõ một điều khi còn là của cậu, tôi không động vào. Nhưng đã không phải của cậu… tôi không có lý do để nhường.”
“Thượng Hạo, cậu điên rồi còn nói mấy câu kích người hả?” Sở Bắc Nghi cau mày quát
Hứa Tranh đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo đến tàn độc, đôi môi cong thành nụ cười dữ tợn.
“Cậu mơ cũng đừng mơ. Tôi tuyệt đối không buông Lạc Phỉ.”
Thượng Hạo nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh.
“Không phải cậu luôn lo sợ sao? Sợ Lạc Phỉ để ý tôi. Lúc nào cũng cố tách cô ấy ra khỏi tôi. Vì cậu biết, ngay từ đầu người cô ấy cần không phải cậu. Nếu hôm đó tôi không đến muộn, người bên cạnh cô ấy bây giờ là tôi, không phải cậu. Nói thẳng ra, cậu cướp của tôi.”
“Điên rồi. Hai cậu điên thật rồi. Thượng Hạo, im ngay.” Phó Cảnh Minh lớn tiếng cắt ngang
Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến hai con người mạnh mẽ ấy lao vào nhau vì một cô gái.
“Mẹ nó…”
Hứa Tranh đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở căng như dây đàn.
Anh túm cổ áo Thượng Hạo, nghiến giọng: “Cậu đắc ý cái gì?”
“Hứa Tranh, cậu cứ cố níu chặt như vậy nữa thì…”
Bốp!
Một cú đấm nữa nổ vang.
Nhưng lần này Thượng Hạo cũng không nhịn.
Hắn tung cú phản công sắc bén, đánh trả một đòn ngang ngửa.
“Hai cái tên điên này, hai cậu dừng lại mau.”
Phó Cảnh Minh và Sở Bắc Nghi xông tới nhưng cả hai đều bị hất văng ra.
Hai tên hung thần kia đánh nhau như muốn xé nát đối phương, mất kiểm soát đến đáng sợ.
Cuối cùng, sau khi cả nhóm phải ăn vài cú đấm mới tách được họ ra, ai nấy đều mang thương tích.
Hứa Tranh ngồi một góc, Thượng Hạo ngồi một góc, ở giữa là Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh ôm mặt, bực bội càu nhàu.
“Hai cậu bị điên à? Vì một người con gái mà trở mặt?” Phó Cảnh Minh gắt gỏng
“Chơi với nhau mấy chục năm rồi. Không người này thì người khác, từ trước giờ có thiếu ai đâu? Hai cậu thật sự để Lạc Phỉ vào lòng sao?”
Không ai lên tiếng.
“Không phải trước nay đều nói, người như chúng ta không nên yêu sao? Chỉ cần vui vẻ là được. Hai cậu bị cái gì thế?”
Hứa Tranh và Thượng Hạo trầm mặc.
Họ đều biết vấn đề nằm ở đâu nhưng không có cách nào dập tắt cơn lửa trong lòng.
Sở Bắc Nghi lên tiếng, giọng nghiêm túc hiếm thấy: “Hứa Tranh, cậu tự lo liệu đi. Nếu ông cụ Hứa biết cậu bị Lạc Phỉ ảnh hưởng… cậu thì không sao nhưng cô gái nhỏ đó chắc chắn không sống yên.”
“Tự tôi có cách.” Giọng Hứa Tranh trầm thấp, cố chấp đến mức đáng sợ
Anh sẽ không buông tay.
Không vì gia tộc, không vì quyền lực.
Nếu phải chọn, anh chọn cả hai.
Quyền lực và cả người con gái anh muốn giữ bên mình bằng mọi giá.
Thứ anh muốn chưa bao giờ là thứ có thể dễ dàng đánh mất.
Điên cuồng, chiếm đoạt, bất chấp tất cả.
Thà ngọc nát còn hơn ngói lành.