Chương 38: Chấp niệm

Đế Xa.

Hứa Tranh ngồi ở quầy bar, tay siết ly rượu, ánh đèn neon hắt lên gương mặt u ám.

Tâm tình anh đã rơi xuống đáy, chẳng ai dám lại gần.

Bên kia, Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh ôm mỗi người một cô gái nóng bỏng, cười cợt làm loạn.

Quần áo hai cô nàng chẳng còn nguyên vẹn, càng bị bọn họ trêu ghẹo lại càng ỡm ờ hưởng ứng.

Thượng Hạo ngồi một bên, lạnh ánh mắt nhìn ba người, không xen vào.

“Tam thiếu dạo này sạch sẽ nhỉ? Không dẫn em nào theo. Học theo Hứa Tranh cấm dục à?” Sở Bắc Nghi vừa trêu, vừa để tay không yên phận

Thượng Hạo dựa vào ghế, giọng nhạt lạnh: “Không phải ai cũng phóng túng như hai người.”

“Ha, sống là tận hưởng. Đúng không em?” Sở Bắc Nghi nói rồi lại cúi người trêu chọc cô gái trong lòng

Thượng Hạo không buồn liếc thêm.

Cả hai càng lúc càng quá trớn còn gọi thêm hai cô gái khác đến.

Bốn thân thể nóng bỏng, ánh mắt đưa tình, rõ ràng là loại vui chơi qua đường.

“Ai lấy lòng được Hứa Thiếu, tôi thưởng lớn.” Sở Bắc Nghi nửa đùa nửa thật

Mấy cô gái mắt sáng lên nhưng khi nhìn đến bóng lưng u ám của Hứa Tranh ở quầy bar lại khựng lại vì sợ.

“Tam Thiếu cũng được.” Phó Cảnh Minh ngả ngớn bồi thêm

Thượng Hạo lập tức phóng ánh mắt như dao khiến mọi người nín thở.

Dù vậy, bốn cô nàng vẫn cố lấy can đảm, bước đến cạnh Hứa Tranh, đưa ly rượu mời anh.

“Hứa Thiếu, em mời anh một ly được không?”

Hứa Tranh chẳng thèm nhìn, chỉ ngửa cổ uống nốt rượu của mình.

Một cô gái cả gan đặt tay lên ngực anh, giọng nũng nịu: “Hứa Thiếu buồn chuyện gì à? Nói tụi em nghe đi…”

“Cút.” Giọng anh khàn lạnh như lưỡi dao

Khí thế sắc bén ép họ lùi lại, mặt mày tái đi.

Suốt sáu năm nay, Hứa Tranh chưa từng chạm vào phụ nữ.

Tất cả đều khiến anh thấy dơ bẩn, những bàn tay ve vuốt, nụ cười quyến rũ, sự chủ động lả lơi đều khiến anh buồn nôn.

Chỉ cần ai đυ.ng vào, anh liền thấy khó chịu khắp người.

Nhưng sáu năm sau, khi anh trở về nước, tại nơi này lần đầu tiên gặp Lạc Phỉ, một cô gái nhỏ chạy đến chặn anh lại, tưởng anh là Tam Thiếu, thậm chí còn muốn “lên giường” để trả nợ.

Vậy mà Hứa Tranh không thấy ghét.

Ngược lại bị cuốn hút, gương mặt trong trẻo đó làm anh muốn vấy bẩn.

Hứa Tranh điên đến mức giả danh Thượng Hạo, kéo cô lên giường.

Và khi phát hiện ra Lạc Phỉ là một đóa hoa trắng tinh chưa từng bị chạm đến, máu anh như sôi lên.

Cảm giác thỏa mãn ấy, thứ kɧoáı ©ảʍ như đạt được một kiệt tác nghệ thuật đến giờ vẫn khiến người anh run nhẹ.

Anh vốn có nguyên tắc, vui một lần rồi thôi.

Nhưng gương mặt ấy, sự thuần khiết ấy lại khiến lòng anh ngứa ngáy không dứt.

Gặp lại Lạc Phỉ, cảm giác độc chiếm càng bùng lên.

Hứa Tranh muốn cô chỉ thuộc về anh.

Nếu không có được… anh thà hủy đi.

Anh biết anh là kẻ ác.

Ai cũng biết.

Một khi anh cố chấp, ai cản cũng vô ích, thứ anh muốn giữ nếu không có được, anh sẽ không ngại phá nát nó.

Những gì đẹp đẽ chỉ nên tồn tại trước mắt anh, không phải trước mắt người khác.

Anh muốn hủy đi sự trắng trong của cô, chỉ để lại một mặt tối cho thế gian nhìn thấy còn phần tinh khiết nhất, anh giữ cho riêng mình.

Lạc Phỉ là một tờ giấy trắng.

Hứa Tranh là kẻ đầu tiên chạm bút.

Vẽ lên rồi xóa đi.

Làm sạch rồi lại vấy bẩn.

Lặp đi lặp lại…

Đến mức chính anh cũng không rút nổi chân ra.

Đến mức chỉ cần nghĩ đến cô thôi, anh đã muốn nổi điên.

Cảm giác trong Hứa Tranh càng lúc càng điên cuồng, càng chiếm hữu, càng không muốn bỏ qua tác phẩm trân quý ấy.

Hứa Tranh không muốn thừa nhận nhưng bản thân hiểu rõ gia tộc, quyền lực, tất cả đều ràng buộc anh.

Bây giờ anh chưa đủ mạnh để một tay nắm quyền kiểm soát, vẫn phải nghe lệnh trưởng bối.

Nhưng một khi muốn, không ai ngăn anh được.

Đó là cố chấp, là chấp niệm.

Và Lạc Phỉ là chấp niệm lớn nhất đời anh.

“Hứa Thiếu, buồn tình à?” Sở Bắc Nghi tiến đến, nửa đùa nửa hỏi

Hứa Tranh chẳng thèm nhìn chỉ ngửa đầu uống cạn ly rượu.

“Uống gần hết ba chai rồi mà còn uống nữa, mượn rượu giải sầu?” Phó Cảnh Minh tiến lại, vỗ vai anh

Hứa Tranh gạt tay, giọng bực bội: “Cút ra xa.”

“Ha, thật sự là buồn tình hả? Sao, em gái Lạc Phỉ bị chơi chán rồi giờ không kiếm được ai khác nên cáu?”

“Ngứa đòn à?” Hứa Tranh nhướng mày, ánh mắt hung tợn

“Haha, tức giận thật rồi.”

“Cút đi.” Hứa Tranh quát, giọng lạnh lùng nhưng nguy hiểm đến mức run rẩy

Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh hiểu tính anh, lúc nổi giận, Hứa Tranh không chỉ hung hăng mà còn đáng sợ khác hẳn vẻ điềm tĩnh lãnh đạm thường ngày.

Nhưng bọn họ không sợ, chính là muốn thử ngọn lửa ấy.

“Tam Thiếu, Lạc Phỉ với Hứa Tranh sắp kết thúc rồi, cậu có nên…”

Xoảng.

Tiếng vang vỡ bất ngờ khiến Sở Bắc Nghi nuốt nước bọt, lời nói chưa kịp thoát miệng thì chai rượu trên bàn đã rơi vỡ tan tành.

Ánh mắt Hứa Tranh hằn hộc như sắp đem hai người đi xử.

“Ai da, chai rượu quý vậy mà bị đập vỡ rồi…” Phó Cảnh Minh tặc lưỡi, tiếc nuối

“Các người ra ngoài hết đi.” Thượng Hạo lạnh lùng hướng về bốn cô gái đang sợ hãi

Bốn mỹ nữ trông thấy vẻ uy lực của Hứa Tranh, hốt hoảng bỏ chạy tán loạn.

“Ây, mỹ nhân của tôi…” Sở Bắc Nghi tiếc nuối nhìn theo

Hứa Tranh nhướng mắt sâu thẳm, nguy hiểm rực lên: “Hai cậu muốn nói gì?”

“Này, từ từ…” Phó Cảnh Minh nuốt nước bọt

“Chỉ muốn chọc cậu thôi.” Sở Bắc Nghi cũng giơ tay đầu hàng

Hứa Tranh không nói gì, lúc này là lúc đề phòng nhất.

Bởi ai cũng biết, khi anh nổi giận, chẳng ai đoán nổi điều gì sẽ xảy ra.