Chương 37: Về quê

Lạc Phỉ trở về Các Lâm, ngồi trong phòng nhìn ra cửa kính, ánh mắt vô định, tâm trí rối bời.

Cô quên mất thân phận của chính mình.

Cô và Hứa Tranh chỉ là trao đổi lợi ích, người ngoài gọi cô là tình nhân, và cô hiểu rõ hai chữ ấy chua xót đến nhường nào.

Dùng thân thể đổi chác còn Hứa Tranh, một nhân vật lớn yêu thích cô bây giờ nhưng rồi một ngày chán chường, anh sẽ ném cô đi, tìm người khác thay thế.

Nhưng làm sao để chấm dứt với anh dễ dàng, khi quyền chủ động không thuộc về cô?

Muốn kết thúc, người quyết định chỉ có Hứa Tranh.

Lạc Phỉ muốn về quê vài ngày chỉ để được yên một mình.

Những lời nhục mạ hôm đó là sự thật và cô không cách nào phản kháng.

Nó đánh thức cô khiến cô tỉnh ngộ giữa cơn mê, hiểu rõ một điều, cô và Hứa Tranh, chẳng thể ở bên nhau.

Lạc Phỉ thu dọn ít quần áo, đi xuống nhà.

Bà Nguyên nghe cô nói muốn về quê chỉ nhắc nhở đi cẩn thận.

Cô không dùng xe Hứa Tranh chuẩn bị, tự bắt xe về.

Quê cô cách thành phố A khoảng một giờ đi xe.

Khi tới nhà, cô nhắn tin báo Hứa Tranh rằng mình đã về.

Nhà ba Lạc vẫn gọn gàng, giản đơn như trước, hàng xóm cũng ít qua lại kể từ khi mẹ cô bỏ đi.

Ba cô chưa về nhưng với chìa khóa phụ, cô dễ dàng mở cửa.

Cô nhắn ba, ông bảo sẽ xin nghỉ sớm để về nhà.

Dù gần đây cô gửi tiền về không ít, ông vẫn không chịu được cảnh ở không.

Mẹ cô từ khi bỏ đi chưa từng liên lạc, dường như đã biến mất hoàn toàn.

Vào phòng ngủ, Lạc Phỉ thấy mọi thứ vẫn sạch sẽ, gọn gàng.

Ký ức tuổi thơ ùa về, sự ấm áp của gia đình khiến cô lòng nhói, vừa quyến luyến vừa xúc động.

Cô ngả lưng lên giường, hơi cứng nhưng lại quen thuộc, dễ chịu.

Buổi chiều, ba Lạc về mang theo đủ món Lạc Phỉ thích khiến cô như trở lại thành đứa trẻ được ba cưng chiều, cười tít cả mắt.

Ở đây, cô không phải suy nghĩ gì, chỉ tận hưởng sự bình yên.

“Tay đã đỡ hơn chưa?” Ba Lâm vừa gắp cá vào chén vừa hỏi

“Gần tháo băng rồi, ba đừng lo.” Lạc Phỉ cười hì hì đáp

“Cẩn thận thôi, vẽ tranh chỉ có mỗi tay này mà.” Ba cô vẫn dặn dò

“Dạ, mai mình đi câu cá nhé, lâu rồi con chưa đi.”

“Ừ, ba xin nghỉ ba ngày, dẫn con đi.”

“Dạ.”

Lạc Phỉ hơi cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ có liên lạc ba chưa?”

Ba Lạc lắc đầu: “Chưa, chắc vẫn còn sợ chủ nợ.”

“Dạ.” Cô rũ mắt, cố gạt đi nỗi buồn

Mẹ cô bỏ đi cũng không có một tin nhắn báo bình an.

“Con ở thành phố A sống ổn chứ? Sao gửi tiền về nhiều hơn trước vậy?”

Lạc Phỉ mỉm cười, hơi cứng ngắc: “Ổn ạ, con được nhà đầu tư lớn đầu tư, sắp tới sẽ trưng bày tranh ở triển lãm.”

“Thật sao? Con gái ba giỏi quá… ăn nhiều chút nhé. Nhưng đừng quá sức, quan trọng là sức khỏe, thấy hài lòng là được.” Ba Lạc vừa tự hào vừa dặn dò

“Dạ, con biết rồi.”

Nếu ba Lạc biết giờ cô dưới thân phận tình nhân Hứa Tranh, ông sẽ nổi giận đến mức nào, cô không dám tưởng tượng.

Cô biết, phải rạch ròi mọi thứ với Hứa Tranh càng sớm càng tốt.

Buổi tối.

Lạc Phỉ nằm trên giường nhìn trần nhà trắng tinh mà lòng đau nhói.

Vãn Châu vừa nhắn tin, Kỷ Phương ở trường đã lan truyền tin đồn cô và Hứa Tranh “trao đổi thân thể”, kèm hình ảnh ở nhà hàng Luxury khi cô bị đánh, những vết hoan ái rõ ràng trên người cô.

Cô không thể phản kháng, chỉ hỏi Vãn Châu: “Mọi người có tin không?”

Vãn Châu đáp nhẹ: [Sáng nay tớ mới đánh nhau với Kỷ Phương nên bây giờ tớ và cậu ta bị đình chỉ ba ngày.]

Lạc Phỉ bật cười, vừa ấm áp vừa chua xót.

Mọi người giờ biết về mối quan hệ mờ ám giữa cô và Hứa Tranh.

Cô không biết bão tố sắp tới sẽ hung dữ ra sao, chỉ cảm nhận lòng mình vừa lạnh lẽo vừa đau nhói.

~

Hứa Tranh ngồi trong phòng tổng giám đốc Hứa Thị, lòng vẫn khó chịu vì Lạc Phỉ đã về quê hẳn một tuần chẳng nhắn tin hay gọi điện cho anh.

Anh cố gắng buông lỏng cảm xúc, tự nhủ cô cần nghỉ ngơi.

“Hôm nay cô Lạc cùng ba đi đến mái ấm tặng quà cho các em nhỏ mồ côi.” Hưng Phác báo cáo, đặt trước mặt Hứa Tranh một xấp ảnh

Hứa Tranh cầm lên xem.

Trong ảnh, Lạc Phỉ giản dị, tươi cười rạng rỡ, khác hẳn hình ảnh lạnh nhạt khi ở thành phố A bên anh.

Dường như ở quê, cô mới thực sự là chính mình, một thiên thần trong sáng, lương thiện và xinh đẹp.

Hưng Phác lui ra, không nói thêm.

Hứa Tranh đưa tay sờ lên gương mặt cười rạng rỡ trong bức ảnh, đáy mắt thoáng hiện nỗi không vui.

Cô chẳng nhắn tin, gọi điện hay nhớ đến anh như anh chẳng hề tồn tại.

Dù không dùng mạng xã hội, anh vẫn hay xem trang cá nhân của cô.

Mấy ngày liền Lạc Phỉ tìm kiếm nhưng Lạc Phỉ hầu như không đăng gì chỉ thỉnh thoảng được bạn gắn thẻ.

Bài gần nhất là Vãn Châu đăng ảnh đi ăn ở nhà hàng hải sản King với cô.

Bình luận đều khen cô xinh đẹp, tò mò về cô làm lòng anh dậy sóng như bị kiến cắn.

Bực bội, anh đứng dậy rời khỏi phòng.

Hưng Phác chạy theo: “Hứa Thiếu, lát nữa có cuộc họp…”

“Dời sang mai.”

Hứa Tranh đáp ngắn gọn, bước thẳng vào thang máy.

Hưng Phác thở ra nhìn theo, tự nhủ, ai dám chọc Hứa Tranh bây giờ chắc chắn sẽ phải hối hận.