Hứa Tranh kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, rít một hơi dài.
Ánh mắt anh lạnh như loài dã thú trong đêm, nhìn xuống thành phố phủ ánh đèn loang loáng.
Sau lưng, Hưng Phác đứng thẳng mà vẫn cảm giác gai sống lưng.
“Hứa Thiếu… phía cảnh sát hỏi ngài muốn xử lý Lư Thanh Hảo thế nào.”
Hứa Tranh im lặng vài giây, nhịp phẩy tàn thuốc trông hời hợt nhưng giọng lại lạnh đến rợn người: “Bỏ tù. Và dặn họ… chăm sóc kỹ.”
“Vâng.” Hưng Phác cúi đầu, vội lui đi
Hứa Tranh đứng bên cửa kính, mi mắt cụp xuống đầy u ám.
Hình ảnh Lạc Phỉ lúc bị đánh cứ lặp lại như lưỡi dao cắt sâu vào ngực anh.
Anh chưa từng sợ điều gì, vậy mà hôm nay chỉ vì một cô gái nhỏ.
Chỉ cần nghĩ đến việc mình đến trễ một phút thôi, trái tim anh lại như bị bóp nghẹt.
“Hứa Tranh, có thể vào rồi.”
Chu Hoành bước ra từ phòng bệnh, vừa mở miệng đã cau mày: “Bệnh viện cấm hút thuốc.”
Hứa Tranh dập tắt điếu thuốc, ném vào thùng: “Cô ấy có bị gì nghiêm trọng không?”
“Tay không sao, có vẻ lúc bị đánh còn cố đưa thân ra che.” Chu Hoành xem hồ sơ rồi hắng giọng: “Ngoài vài dấu… của cậu, còn lại đều do bị tát. May mắn không tổn thương bên trong. Truyền dịch xong, mai về nghỉ là được.”
“Ừ. Cảm ơn.”
Chu Hoành nhìn anh một lúc rồi hỏi thẳng: “Cậu thích cô ấy?”
Hứa Tranh bị hỏi thì sững người, anh nhìn Chu Hoành một lúc, dáng vẻ không giống bất ngờ hay chột dạ, là điềm tĩnh khó đoán.
“Cậu nghĩ sao?”
Chu Hoành thở dài: “Hứa Tranh, cậu và cô ấy không cùng thế giới. Đừng lôi người ta vào rắc rối. Lý do cô ấy bị đánh, cậu hiểu quá rõ. Cậu không sao nhưng cuộc đời cô ấy không chịu nổi.”
“Tôi biết rõ cậu là người muốn thứ gì thì sẽ nắm trong tay, cậu sẽ khóa lại, không để ai chạm vào. Nhưng cô ấy là người, không phải món đồ. Cậu có Hứa Gia chống lưng còn cô ấy chẳng có gì cả. Người chịu thiệt chỉ có cô ấy.”
Hứa Tranh nhếch môi: “Tôi tự biết mình làm gì.”
Chu Hoành bất lực, đành vỗ vai anh rồi rời đi.
Phòng bệnh yên tĩnh.
Hứa Tranh bước vào, ánh đèn vàng phủ xuống gương mặt Lạc Phỉ đang ngủ.
Hơi thở cô nhẹ như mèo con, hàng mi khẽ run, rõ ràng là ngủ mà tâm chưa yên.
Anh ngồi xuống cạnh giường, đôi mắt trầm lại.
Lần này, là anh lún sâu trước, không phải cô.
Bao năm qua, người khác muốn bám vào anh.
Còn anh, lần đầu không kiểm soát được mình mà nghiêng lòng trước một cô gái nhỏ.
Ban đầu chỉ là hứng thú với dáng vẻ thanh thuần ấy, xem cô như bức tranh trắng mà anh muốn tự tay vẽ lên, nghĩ sẽ phá hủy được sự tinh khiết ấy nhưng kẻ sa lầy lại chính là anh.
Sự say mê với tác phẩm nghệ thuật đặc sắc này làm anh càng thêm điên cuồng, với một kẻ cuồng mê nghệ thuật, đòi hỏi sự thanh khiết đến điên dại, khi nhìn thấy cô càng làm anh muốn độc chiếm.
Một kẻ say mê nghệ thuật đến cực đoan, khi gặp được một “tác phẩm” tuyệt sắc như cô, làm sao không muốn độc chiếm?
Cô là một tác phẩm tuyệt sắc nhất từ trước đến nay trong sự nghiệp theo đuổi nghệ thuật của anh, không có một tác phẩm nào làm anh say đắm, hưng phấn như thế.
Là thuần túy yêu thích hay si mê một tác phẩm nghệ thuật, anh cũng không biết, chỉ là không muốn cô rơi vào tay người khác.
Hứa Tranh rõ thân phận chính mình, cũng rõ cô ở bên cạnh anh sẽ xảy ra chuyện nhưng anh chắc chắn có thể bảo hộ cô, vĩnh viễn đừng nghĩ đến rời xa anh.
~
Lạc Phỉ mơ thấy tuổi thơ mình, hạnh phúc và trọn vẹn.
Ba mẹ yêu thương cô, chăm sóc cô từng li từng tí… cho đến khi mẹ cô nói về món nợ khổng lồ, một khoản tiền mà họ không thể gánh nổi.
Cuộc sống bỗng chốc đảo lộn, tối tăm rồi Hứa Tranh xuất hiện.
Người đàn ông khó đoán, bí ẩn, kéo cô vào thế giới mà người đời chỉ gọi là bóng tối, tình nhân chỉ xuất hiện trong âm thầm.
Khoảng thời gian êm đềm ấy khiến cô quên đi bản thân cho đến khi hiện thực một lần nữa đánh thức cô.
Lạc Phỉ mơ màng mở mắt, đau nhức khắp cơ thể, khó khăn dịch người cho đến khi hoàn toàn tỉnh táo.
Cô nhận ra mình đang ở bệnh viện.
Cô giương mắt chỉ thấy Hứa Tranh đứng bên cửa sổ, tấm lưng rộng lớn của anh khiến lòng cô bỗng nhói lên một chút xúc động.
“Hứa… Tranh.”
Nghe tiếng gọi, Hứa Tranh quay người, chậm rãi bước đến bên giường.
“Đỡ hơn chưa?” Hứa Tranh cử chỉ vẫn bình ổn, điềm tĩnh hỏi
“Ừm…”
Lạc Phỉ cố chống đỡ ngồi dậy, Hứa Tranh kịp đỡ lấy cô.
Sự điềm tĩnh của anh làm cô vừa yên tâm vừa dâng lên ngọn sóng lo âu trong lòng.
Lòng Lạc Phỉ dâng lên ngọn sóng dữ, cô nhìn anh, yếu ớt cầu xin: “Anh… sau khi hoàn thành triển lãm… chúng ta kết thúc, được không?”
Đáy mắt Hứa Tranh nhanh chóng kết băng lạnh, anh đưa đôi mắt thâm thúy nhìn Lạc Phỉ, một tầng mây đen phủ lấy trên trán, anh nhướng mày ý cười đạm bạc.
“Kết thúc?”
Lạc Phỉ cụp mắt, cô sợ hãi ánh mắt cùng thái độ lạnh lẽo kia nhưng cô không thể tiếp tục thế này nữa.
“Xin anh…”
“Ba lần.”
Lạc Phỉ khó hiểu ngẩng đầu nhìn anh, lời nói tiếp theo lại như đánh mạnh vào trái tim nhỏ bé mong manh của cô.
“Ba lần em xin tôi, đều là dáng vẻ thảm hại như thế. Có lần nào em thành công không? Rốt cuộc vẫn phải nghe theo tôi, chẳng phải sao?”
Cô vậy mà dám nói kết thúc với anh, nghĩ cũng đừng nghĩ đến.
Tay Lạc Phỉ run lên, cô bất đắc dĩ quay mặt đi: “Xin lỗi.”
Hứa Tranh thở ra một tiếng nặng nề, nhưng ngay sau đó lại khôi phục vẻ lãnh đạm thường thấy.
Anh không nói thêm gì, quay đi.
Lạc Phỉ nhắm mắt, nước mắt trào ra không kiềm được.