Mọi người Tứ Thiếu đang trò chuyện rôm rả, Hứa Tranh để ý Lạc Phỉ đi lâu chưa quay lại.
Bên ngoài đột nhiên ồn ào, khác thường.
Phục vụ vội chạy vào hối hả nói: “Quý khách, cô gái đi cùng các vị… bị đánh bên ngoài.”
Ly rượu trên tay Hứa Tranh hạ xuống, anh đứng dậy, bước chân dài sải ra ngoài, hai tay siết lại, ánh mắt đen kịt, tà khí bốc lên tột đỉnh.
Những người khác cũng vội đuổi theo.
Bên ngoài, Lư Thanh Hảo vẫn say nhưng khí thế không hề giảm.
Cô ta đè Lạc Phỉ xuống, từng cái tát như trời giáng.
Má Lạc Phỉ rỉ máu, đầu choáng váng nhưng đau hơn cả là những lời nhục mạ xung quanh.
Cô nhỏ bé, ủy khuất, mắt đỏ hoe, nước mắt lăn dài mà không dám kêu lên.
Chưa bao giờ cô cảm thấy bất lực đến thế.
“Dừng tay.”
Mặc Lâm từ đám đông lao tới kéo Lư Thanh Hảo ra.
Cô ta loạng choạng lùi lại nhìn Mặc Lâm đỡ Lạc Phỉ lên.
Hôm nay Mặc Lâm định đến gặp chị họ, nào ngờ trên đường đi lại thấy một đám đông, ánh mắt liền sắc lạnh khác hẳn vẻ thư sinh thường ngày.
“Lạc Phỉ, Lạc Phỉ…” Mặc Lâm gọi vài tiếng, giọng đầy lo lắng
Lạc Phỉ chỉ kịp liếc nhìn Mặc Lâm không nói gì, bộ dạng thảm hại khiến tim anh ta đau nhói.
“Các người thấy người ta bị đánh cũng không can ngăn, còn đứng chỉ trỏ?” Mặc Lâm đưa ánh mắt như muốn thiêu cháy những kẻ hóng chuyện
Một vài người xì xào: “Nghe nói đánh ghen, ngủ với đàn ông thì bị đánh cũng đáng thôi.”
“Là cậu ta sao? Người đàn ông trong câu chuyện?”
Mặc Lâm nghiến răng, lòng càng lạnh lẽo khi nhìn quanh.
“Lạc Phỉ, cậu sao rồi?”
Lạc Phỉ mờ mịt, choáng váng nhưng vẫn cố lắc đầu, ý bảo cô ổn, dù thân thể ê ẩm, mặt sưng đỏ, nước mắt còn lấm tấm.
“Con điếm đó cũng ngủ với anh rồi đúng không?” Lư Thanh Hảo cười nham hiểm men rượu làm cô ta hung hăng hơn
“Lư Thanh Hảo, cô ngậm miệng lại.” Mặc Lâm gằn giọng, tay siết chặt thành nắm đấm
Cô ta vẫn cười khinh khỉnh, trào phúng: “Hết ngủ với nhà đầu tư, giờ cả nam thần khoa công nghệ cũng leo lên giường rồi. Lạc Phỉ, cô làm tôi mở mang tầm mắt.”
Đúng lúc đó, từ đám đông vang lên giọng trầm thấp, lạnh lùng như băng.
“Ai nói cô ấy ngủ với tôi để tìm cơ hội đầu tư?”
Mọi người rùng mình, quay lại nhìn.
Trong đám đông, Hứa Tranh bước ra, đôi mắt đen không thấy đáy, khí chất tàn bạo như một dã thú, áp lực khiến Lư Thanh Hảo run rẩy dù đang say rượu.
Đáy mắt Hứa Tranh đỏ au, nhìn Lạc Phỉ trong lòng Mặc Lâm với bộ dạng thê thảm.
Cơn giận dữ dâng trào đến mức muốn nghiền nát kẻ đã gây ra nỗi đau này cho cô.
Những người đi sau chứng kiến cảnh tượng ấy đều kinh hồn bạt vía, đứng sững lại.
“Là Tứ Thiếu.”
“Sao bọn họ lại ở đây?”
Lạc Phỉ khóe môi rỉ máu, hai má sưng đỏ, tóc tai bù xù, nước mắt còn đọng trên mặt, đôi mắt đỏ ửng do khóc, nhìn Lạc Phỉ mà Hứa Tranhg cảm giác như có sợi dây thép siết chặt trong tim.
“Đem cô ta đến đồn cảnh sát, chờ tôi ra lệnh.”
Hứa Tranh vừa nói xong, hai bảo vệ lập tức tiến lên tóm Lư Thanh Hảo.
Cô ta điên cuồng gào thét nhưng bị kéo đi một cách thê thảm, không còn khí thế nào.
“Các người còn đứng hóng hay để tôi cho các người vào đồn cảnh sát luôn?” Thượng Hạo nhíu mày, giọng sắc lạnh như băng
“A, a, xin lỗi… chúng tôi chỉ hóng chuyện, không có ý gì.”
“Phải, phải, chúng tôi đi ngay.”
Mọi người nghe uy lực của giọng nói liền co giò bỏ chạy tán loạn.
Kỷ Phương thức thời biết không nên dính dáng chỉ hậm hực nhìn Lạc Phỉ một cái rồi cùng đám đông rời đi.
Hứa Tranh bước tới bên Lạc Phỉ không nói lời nào, anh đẩy Mặc Lâm đang ôm cô qua một bên rồi cởi chiếc áo măng tô trùm lên người cô.
Mặc Lâm ngơ ngác nhìn Hứa Tranh rồi chợt nhớ ra, Hứa Tranh đầu tư cho khoa hội hoa trường mình nhưng không ngờ Lạc Phỉ cũng có liên quan.
“Mặc Lâm, em quen Lạc Phỉ?” Vệ Đoan Ny nghi hoặc hỏi
“Em hay làm mẫu cho khoa Hội Họa. Chị họ, bọn chị đi cùng Lạc Phỉ?” Mặc Lâm lúng túng trả lời
“Ừ.” Vệ Đoan Ny gật đầu, ánh mắt hơi bất ngờ
“Lạc Phỉ.”
Hứa Tranh gọi Lạc Phỉ, giọng trầm thấp mang theo sự khó chịu lẫn lo lắng.
Lạc Phỉ ngước lên, đôi mắt xinh đẹp đỏ ửng và ướt đẫm nước mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, cô như tìm thấy điểm tựa duy nhất, vùi đầu vào lòng anh mà khóc nức nở.
Cơ thể cô run rẩy, mệt mỏi, bất lực trước những lời sỉ nhục vừa chịu đựng, không còn sức chống trả.
Tâm Hứa Tranh như bị ai bóp chặt, nhói đau tận tim.
Anh cảm nhận rõ nỗi tổn thương của cô cùng với cảm giác hối hận vì đã đến trễ.
Anh ôm chặt cô, cúi đầu vùi vào đỉnh đầu cô như muốn trấn an.
“Tôi ở đây, không sao rồi.”
Tiếng khóc xé lòng của Lạc Phỉ khiến không khí xung quanh trở nên ảm đạm.
Mọi người chứng kiến cảnh tượng này đều cảm thấy đau xót, nhìn cô chôn mặt trong lòng Hứa Tranh mà khóc, hiểu rõ cô đã phải chịu tổn thương đến mức nào mới bộc lộ nỗi đau ấy trước mặt tất cả.