- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Tranh Đoạt Tình Lạc
- Chương 34: Đổi lấy tiền đồ
Tranh Đoạt Tình Lạc
Chương 34: Đổi lấy tiền đồ
Kỷ Phương đứng bên cạnh Lư Thanh Hảo, dáng vẻ hai người như vừa kết thúc bữa ăn xong, Lư Thanh Hảo còn đang trong bộ dạng không đứng vững, có lẽ là say rượu, mặt cũng đỏ lên.
“A, là cậu, cậu làm tôi bị đình chỉ học.”
Lời Lư Thanh Hảo nói làm cô nhíu mày, cô không muốn gặp bọn họ lúc này, càng chưa kể Lư Thanh Hảo đã say như thế, e rằng sẽ không kiểm soát được hành vi của mình.
Cô rũ mắt, không nói câu nào liền xoay người muốn bỏ đi.
“Đứng lại, cậu làm lơ ai thế hả?” Kỷ Phương gằn giọng tiến lên tóm tay cô lại, nhưng là tay đang băng bó của cô
Lạc Phỉ bị đau liền nhăn mặt, vươn tay trái đẩy tay Kỷ Phương ra, lúc này Lư Thanh Hảo cũng nghiêng ngả đi đến bên cạnh.
“Hai cậu muốn gì?” cô lạnh giọng nhìn hai người họ
“Muốn gì? Tại cậu mà Thanh Hảo phải nghỉ học, cậu không thấy có lỗi sao?”
Lạc Phỉ nghe lời này của Kỷ Phương thì thấy buồn cười, Lư Thanh Hảo làm tay cô bị thương phải bó bột hai tuần, cố ý đẩy cô ngã cầu thang, vậy mà lại là cô có lỗi.
“Cậu nói lí được không? Là cậu ấy làm sai đương nhiên phải chịu phạt, tay tôi cũng là bị cậu ta làm thành thế này.” Cô hạ mắt, chán ghét nhìn bọn họ
“Mày… đều là mày, mày rốt cục là dựa vào ai mà làm được chuyện này? Là nhà đầu tư Hứa đúng không? Mày ngủ với anh ta nên mới…”
“Lư Thanh Hảo, cậu còn nói năng như thế tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.” Lạc Phỉ mím môi, giọng nói đanh lại cảnh cáo
“Ha, cậu nhìn bộ dạng cậu đi? Bọn tôi nói không đúng sao?” Kỷ Phương cười lạnh, đem tay chỉ vào mấy vết đỏ trên người cô
Lạc Phỉ run người, môi mím chặt hơn, tay cô vô thức nắm lại, cô ta nói đúng nhưng mà cô không thể đứng yên chịu sỉ nhục như thế.
“Nhìn ra là biết đã lên giường với nhà đầu tư. Hóa ra trước nay đều thế, hỏi làm sao lần nào cũng được chọn.”
Lạc Phỉ nghe lời nói mỉa mai ác ý của Kỷ Phương, không khống chế được mà giơ tay trái lên, Kỷ Phương trừng mắt vốn nghĩ sẽ bị ăn tát nhưng không ngờ Lạc Phỉ lại dừng tay trên không trung, sau đó cô hạ tay xuống.
“Loại người chỉ biết hạ thấp người khác như hai người không xứng để tôi phải làm bẩn tay. Nếu có gan nói tôi như thế thì hãy cố gắng bằng được tôi đi.”
Lạc Phỉ lạnh lùng nhìn hai người họ, sau đó không muốn quan tâm đến nữa mà quay người muốn rời đi.
Chỉ là cô còn chưa đi được hai bước, tóc đã bị ai đó túm lại, cô đau đớn kêu lên một tiếng, đầu bị ép ngửa về sau, nhìn thấy bộ dạng hung tợn của Lư Thanh Hảo, cô ta đang túm tóc cô giật về sau.
“Con điếm này, mày hại tao bị nghỉ học còn ở đây thanh cao… hôm nay tâm trạng tao không tốt, xui xẻo cho mày…”
Lạc Phỉ biết Lư Thanh Hảo đang có rượu trong người nên càng kích động, đầu bị giật ngược về sau cả da đầu đều đau rát, cô không khỏi đau đớn mà kêu lên.
“Buông ra.”
Lạc Phỉ muốn vươn tay túm tay Lư Thanh Hảo, nhưng cô chỉ có một tay trái, cơ bản không chống cự được.
“Xem hôm nay tao có dạy dỗ mày không?”
“A…”
Lư Thanh Hảo đem cô giật ngược lôi về sau, sau đó hung hăng xoay người cô lại liền hạ một cú tát thô bạo xuống mặt cô.
Lạc Phỉ cắn răng không tránh được mà kêu đau, cô cảm nhận rõ cái tát khi nãy là cô ta dùng hết lực mà tát.
“Mày thích vẽ tranh chứ gì? Lần trước không làm hư tay mày, coi hôm nay tao có làm tay mày cầm cọ vẽ được nữa không?”
Lạc Phỉ nghe thấy thì run người, cô hoảng loạn nhận ra lời nói độc ác của Lư Thanh Hảo, ánh mắt cô ta đỏ ngầu, lí trí đã biến mất sạch sẽ chỉ còn lòng căm hận với cô.
Kỷ Phương đứng một bên, khóe môi nâng lên ác độc, không hề có ý ngăn cản.
Tâm trạng Lư Thanh Hảo sau khi bị đình chỉ học thì buồn phiền, còn rất hận Lạc Phỉ, Kỷ Phương cũng chẳng có tâm tư quan tâm, đại loại đi ăn với Lư Thanh Hảo một chút rồi thôi, không ngờ gặp Lạc Phỉ, càng thêm hài lòng, Lư Thanh Hảo là kẻ ngu, dễ sai khiến, có rượu vào càng thêm hung tợn, sớm đã ghét Lạc Phỉ, nay được chất cồn xúc tác mà dễ dàng xem Lạc Phỉ là cái gai trong mắt muốn nhổ bỏ.
Cô ta lại càng ngư ông đắc lợi.
Thêm một cú tát giáng lên mặt, Lạc Phỉ loạng choạng ngã về sau té xuống đất, cô cật lực đem tay phải đang bị thương của mình mà giấu đi phía sau, gương mặt bị tát đến sưng tấy cả lên.
Phục vụ và bảo vệ nghe thấy tiếng ồn liền chạy ra, những vị khách xung quanh cũng bị ảnh hưởng mà vây quanh.
Bảo vệ liền chạy đến ngăn cản, nhưng Lư Thanh Hảo càng thêm điên cuồng, gầm lên: “Ai cản? Con điếm này ngủ với đàn ông để đổi lấy sự nghiệp, các người là đang bảo vệ một đứa lăng loàn sao?”
Sự sỉ nhục này trực tiếp đánh mạnh vào tâm can Lạc Phỉ, cô nghe được mọi người xung quanh bắt đầu xì xầm nghe theo lời Lư Thanh Hảo mà xỉa xói mắng mỏ cô, là loại phụ nữ không ra gì.
Lạc Phỉ vô thức rơi nước mắt, có chống trả nhưng vẫn yếu ớt: “Tôi có thể kiện cậu tội lăng mạ người khác.”
“Haha, mọi người xem trên người nó đi, xem tôi nói sai sao?”
Mặt Lạc Phỉ tái nhợt, môi mím chặt, hô hấp dồn dập như vỡ tung, rõ ràng lúc này cô không có cách nào phản kháng lại, ủy khuất ngồi giữa những lời chỉ trỏ lăng mạ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Đô Thị
- Tranh Đoạt Tình Lạc
- Chương 34: Đổi lấy tiền đồ