Chương 33: Đi ăn

Tới gần tối, Hứa Tranh và Lạc Phỉ mới rời phòng.

Cô trừng mắt, không thèm đếm xỉa tới anh, vừa mệt mỏi vừa ê ẩm khắp người.

Chân cô đau nhức, đi lại khó khăn, phải mặc chiếc váy rộng.

Bà Nguyên nhìn hai người xuống nhà, miệng cười tươi: “Hứa Thiếu và cô Lạc hôm qua chắc mệt lắm. Tôi hầm ít canh bổ cho hai vị.”

Lạc Phỉ đỏ mặt, hiểu rõ hàm ý, quay qua lườm tên tội đồ gây ra mọi chuyện.

Hứa Tranh lại khác, môi anh cong lên một đường dài, rõ ràng phấn chấn, vui vẻ.

Lâu rồi anh mới ăn ngon như vậy, ăn sạch sẽ không sót chút nào.

“Dì để đó đi, hôm nay có việc ra ngoài ăn rồi.”

Anh nói với bà Nguyên, sau đó ra hiệu cho cô ra xe.

Lạc Phỉ không cam lòng, nhưng trước ánh mắt uy hϊếp, cô đành ngoan ngoãn đi theo.

Trên người cả hai còn in dấu vết của đêm trước.

Lạc Phỉ cố ý mặc váy rộng, cổ áo cao nhưng những vết hôn ở trên cao vẫn lộ ra.

Chỉ cần cô cúi đầu hay sơ ý, nhiều vết đỏ ám muội khác lại hiện ra, chưa kể tay chân cũng còn dấu tích.

Hứa Tranh thì khác, anh mặc áo thun đen, khoác măng tô xám trắng bên ngoài, quần âu thanh lịch.

Những vết hôn và vết cắn do cô để lại ở cổ, vai vẫn hằn rõ, không che giấu, dễ dàng thu hút ánh nhìn người khác.

Hai người tới khách sạn Luxury sang trọng giữa thành phố A.

Lạc Phỉ mơ hồ nhìn Hứa Tranh thì anh đã nắm tay cô xuống xe.

“Hôm nay Đoan Ny mở tiệc nên đến tham gia.” Anh nói nhẹ

“Sao anh không nói sớm?”

Cô nhìn bản thân, váy rộng phùng phình, tóc búi cao, gương mặt nhợt nhạt chỉ thoa chút son, đi giày thấp.

Bước vào nơi sang trọng, cô cảm giác như làm ô uế nơi này.

“Không sao, đều là người quen.” Hứa Tranh trấn an, giọng điềm tĩnh

Cô nhăn mặt, than vãn nhưng anh chẳng bận tâm chỉ dỗ cô đừng lo.

Không trang điểm, cô vẫn mang nét thanh thuần trong sáng, tươi sáng và trong veo, Hứa Tranh nhìn mà không giấu được sự yêu thích.

Khi mở cửa phòng ăn riêng, mọi người đã tập trung đông đủ ngồi quanh bàn tròn lớn giữa phòng, các phục vụ đứng xung quanh sẵn sàng dọn món.

Sở Bắc Nghi nhìn thấy cả hai, con ngươi liền sáng lên: “Mau tới đây ngồi, chờ mỗi hai người.”

Lạc Phỉ không giấu được ánh mắt tức giận hướng về Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh, hai kẻ ác nhân đã gạt cô uống rượu khiến cô thê thảm suốt cả ngày.

“Còn giận hả? Cũng không muốn gạt em mà.” Phó Cảnh Minh cười cười, nhận ra ánh mắt bắn ra lửa của cô

Nhờ ơn hai người, cô có một ngày nhớ đời không quên.

“Chậc chậc, xem ra rất mãnh liệt nha.”

Sở Bắc Nghi nhìn qua, ánh mắt như radar quét dọc những vết hôn đỏ chót trên người Hứa Tranh và Lạc Phỉ, nhoẻn môi cười xấu xa.

Lạc Phỉ trừng mắt, không thèm đáp.

Hứa Tranh thì mỉm cười, sự hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt.

“Nên cảm ơn tụi này nhé.” Phó Cảnh Minh cùng Sở Bắc Nghi nhướng mày nói với Hứa Tranh

“Hai người…” Lạc Phỉ nghiến răng, hận không thể đánh hai người kia

“Haha, không chọc nữa.”

Lạc Phỉ bị ép ngồi giữa Hứa Tranh và Nghiêm Nhu Tuệ chỉ tập trung ăn uống.

Cả ngày nay cô chưa ăn gì, cảm giác đói làm cô phần nào quên bớt ấm ức.

Thượng Hạo ngồi đối diện, ánh mắt sâu, khó dò suy nghĩ.

Nghiêm Nhu Tuệ ngồi bên cạnh Lạc Phỉ, bộ mặt ghen tị lộ rõ, càng nhìn càng ghét cô, tại sao lại là Lạc Phỉ mà không phải cô ta?

“Hôm nay Hứa thiếu không đến công ty? Nghe nói còn bỏ cả họp? Là bận chăm sóc Lạc Phỉ suốt đêm sao?” Vệ Đoan Ny nghiêng đầu, vẻ xinh đẹp rạng rỡ hỏi

“Khụ…” Lạc Phỉ bị câu hỏi làm sặc

Hứa Tranh nhanh tay đặt ly nước trước mặt cô, cô vội uống vội.

Tay anh luồn ra sau lưng vỗ vài cái, rồi nhìn Vệ Đoan Ny trả lời: “Hôm nay có việc, nghỉ một hôm.”

“Ồ, hẳn là việc lớn.”

Lạc Phỉ mất vài giây mới bình tĩnh lại, đặt ly nước xuống, tiếp thu câu chuyện chậm rãi.

“Tay em đỡ hơn chưa?” Vệ Đoan Ny ân cần hỏi.

“Đã đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn chị.” cô khách sáo đáp sau đó lại cúi đầu tập trung ăn

Một tay vẫn còn bất tiện, Lạc Phỉ chọn những món dễ gắp nhưng ánh mắt khó tránh khỏi dính vào dĩa tôm trên bàn mà chẳng dám nhích tới.

Hứa Tranh tuy nói chuyện cùng mọi người nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vẫn liếc về cô gái nhỏ bên cạnh.

Anh dễ dàng nhận ra cô không thể hòa vào câu chuyện, mắt vẫn dõi theo dĩa tôm.

Anh khẽ với tay gắp vài con tôm vào chén, thản nhiên lột vỏ.

“Sắp tới em mở buổi trình diễn thời trang, rất mong Tứ Thiếu các anh sẽ đến tham dự.” Vệ Đoan Ny lấy ra bốn tấm thiệp mời, giọng hào hứng

Vệ Đoan Ny vốn là nhà thiết kế theo truyền thống gia đình, lần này về nước muốn phát triển sự nghiệp trong nước nhiều hơn.

“Phải trả công nhiều đấy.” Sở Bắc Nghi trêu chọc

“Đương nhiên sẽ có, chỉ cần Tứ Thiếu nể mặt đến chắc chắn có quà lớn.” Vệ Đoan Ny tươi cười đáp

“Nhất định sẽ đến.”

“Lạc Phỉ, em cũng đến cùng Hứa Tranh nhé.” Vệ Đoan Ny quay sang nói với Lạc Phỉ

Lạc Phỉ nhìn một lát chỉ gật nhẹ đầu.

Việc đi hay không, cơ bản đều do Hứa Tranh quyết định nhưng cô vẫn đồng ý trước.

“Vâng ạ.”

Lúc này Hứa Tranh đặt chén tôm đã lột vỏ sạch sẽ trước mặt cô.

Lạc Phỉ ngạc nhiên, ánh mắt lộ rõ vẻ cảm động, sao anh biết cô muốn ăn tôm?

“Chà chà, Hứa Thiếu, tôi cũng muốn.” Phó Cảnh Minh chớp mắt đưa chén ra

“Tự mà lột.” Hứa Tranh bình thản lau tay bằng khăn sạch, giọng chậm rãi lạnh lẽo

“Ây da, xem kìa, chỉ quan tâm mỗi Lạc Phỉ.” Sở Bắc Nghi bày vẻ uất ức

Lạc Phỉ đỏ mặt, ngượng ngùng trước trò chọc ghẹo của hai người họ.

Nhìn chén tôm sạch sẽ trước mặt, tim cô bỗng ấm áp khó tả.

Ai cũng thấy rõ Hứa Tranh đang để tâm từng chi tiết nhỏ của cô.

“Nào nào, cạn ly.”

Trên bàn chỉ Lạc Phỉ uống nước trái cây.

Cô vẫn còn e ngại sau sự việc hôm qua, say rượu làm cô bạo gan hơn thường.

“Tôi đi vệ sinh một lát.” cô nói nhỏ với Hứa Tranh

Anh gật đầu, ra hiệu cho phục vụ dẫn đường.

Cảm ơn phục vụ một tiếng, cô bước vào nhà vệ sinh.

Một lúc sau, Lạc Phỉ bước ra nhìn hành lang yên tĩnh.

Cửa kính lớn bao phủ khách sạn mở ra cảnh đêm thành phố hoa lệ, ánh sáng lấp lánh.

Cô dừng lại ngắm nhìn, bỗng nảy ra ý tưởng, có thể vẽ cảnh thành phố xa hoa về đêm dưới mưa, bối cảnh này quá hợp để đưa vào tranh.

“Lạc Phỉ?”

Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau khiến cô giật mình thoát khỏi suy tư.

Cô chậm rãi quay lại, mày cau lại.

Thật trùng hợp.