Chương 30: Đây không phải rượu

Tình huống khó xử, mang tính cưỡng chế, Lạc Phỉ bất đắc dĩ bị Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh đẩy lên tầng ba.

Phòng ăn chỉ có mỗi Thượng Hạo, hắn ngồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trên bàn đồ ăn đã được bày đầy ắp.

Khi nãy nhìn xuống, hắn dễ dàng nhận ra cô đang bị hai người kia lôi kéo, ánh mắt hắn nhếch lên nhẹ.

Lạc Phỉ khó xử phải ngồi chung bàn với ba người mà hai người kia lại cố ý xếp cô bên cạnh Thượng Hạo.

Cô cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên.

“Lạc Phỉ, em đừng cúi mặt nữa, đâu có ai ăn em đâu.” Sở Bắc Nghi ngồi đối diện, vừa cười vừa trêu chọc

Cô khẽ ngẩng lên, căng thẳng đến mức mím chặt môi, bộ dạng vừa uất ức vừa đáng thương khiến người khác muốn trêu đùa.

“Em… em thật sự ăn no rồi, muốn về.” Cô đảo mắt tìm lý do thoát

“Về gấp làm gì? Hứa Tranh đâu có đến, cứ tự nhiên thôi.” Phó Cảnh Minh cười nói

Vấn đề không phải có ai quản hay không mà là Thượng Hạo đang ngồi cạnh cô.

Nếu Hứa Tranh biết được, cô sẽ chẳng còn cách nào giải thích.

Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh là hai kẻ ham vui, cố ý để Lạc Phỉ ngồi cạnh Thượng Hạo chỉ để kí©h thí©ɧ Hứa Tranh, điều mà bọn họ cực kỳ thích.

“Em uống rượu không?” Sở Bắc Nghi hỏi

Lạc Phỉ lắc đầu vội vàng.

Thế à?” Môi anh ta cong lên một đường xấu xa.

Sở Bắc Nghi ra hiệu với phục vụ mang lên hai chai nước, anh rót một chai vào ly của cô, ba người còn lại dùng chai kia.

“Của bọn anh mới là rượu, đây là nước nho lên men.” Phó Cảnh Minh nháy mắt

Lạc Phỉ nhìn ly màu đỏ đậm, đáy mắt cũng đỏ lên, chẳng nhận ra nụ cười xấu xa của hai người đối diện.

Thượng Hạo nghiêng đầu nhìn bọn họ, hiểu ngay trò này.

Thứ “nước nho” thực chất là rượu mạnh, cô chỉ uống ba ly là sẽ say mềm.

“Nào, nâng ly vì bữa ăn đầy cơ duyên hôm nay.”

Lạc Phỉ miễn cưỡng nâng ly, uống chậm rãi.

Vị cay nồng, hậu ngọt khiến cô nhăn mặt, đầu óc bắt đầu lảo đảo.

“Không uống nổi…” Cô thều thào

“Nước nho lên men đều thế, sẽ quen thôi.”

Phó Cảnh Minh rót tiếp, ép cô uống đến ly thứ ba.

Lúc này, gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt mơ màng, chuếnh choáng, lơ lửng giữa mê man, đầu óc quay cuồng.

Cô đưa tay trái chống cằm, nhìn người trước mặt, cười ngây ngô: “Anh là ai?”

Thượng Hạo nhíu mày, gạt tay cô qua nhưng cô đã say mềm, không ý thức được hành vi.

Cô chồm tới gần, ngắm gương mặt Thượng Hạo thật kỹ, cười nói: “Anh rất đẹp trai… không phải anh… anh không phải anh ấy.”

Phó Cảnh Minh bật cười: “Một con ma say quậy phá rồi.”

Thượng Hạo cau mày, nắm lấy tay cô không bị thương, đẩy cô trở lại ghế, hương thơm trên người cô quấn quanh mũi, đôi mắt ướŧ áŧ khiến lòng anh dâng lên cảm xúc khó tả.

Cô lại thì thầm, lảm nhảm: “Tôi muốn tìm Hứa Tranh…”

Sở Bắc Nghi cười: “Vậy lúc say chỉ nhớ Hứa Tranh.”

Phó Cảnh Minh nghiêng người, hỏi: “Lạc Phỉ, em tìm Hứa Tranh làm gì?”

Lạc Phỉ ngây ngốc nhìn, tâm trí hỗn độn, lời nói lơ mơ: “Để về… anh ấy đưa về…”

Thượng Hạo nhíu mày nghiêm giọng: “Gọi Hứa Tranh đến, nếu còn đùa nữa, người gặp nạn là cô ấy.”

Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh ngạc nhiên, cuối cùng vẫn phải gọi Hứa Tranh.

Sở Bắc Nghi: [Hứa Tranh, cậu có năm phút để đến nhà hàng hải sản King đón con ma say về.]

Hứa Tranh: [?]

Sở Bắc Nghi: “Là Lạc Phỉ.”

Tút.

Hành động dứt khoát không một câu từ, đúng là tác phong của Hứa Tranh.