Thượng Hạo mặc chiếc áo thun trắng trơn, bên ngoài là blazer đen cắt thanh mảnh, vừa vặn ở phần vai, quần tây đen và đôi giày thể thao trắng khiến tổng thể vừa lịch lãm vừa phảng phất vẻ bay bổng.
Gương mặt hắn mang nét ngạo mạn khiến người khác khó dám tiếp xúc trực diện.
Đối diện ánh mắt gắt gao ấy, Lạc Phỉ có phần mất tự nhiên, cô khẽ gượng nở nụ cười: “Trùng hợp quá.”
Thượng Hạo cũng hơi bất ngờ khi gặp cô ở đây.
Lạc Phỉ lúc nào cũng đem đến cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát như ánh trăng dịu êm khiến người ta muốn che chở.
Hắn liếc xuống bàn tay cô đang băng bột: “Tay làm sao thế?”
“Hả?” Lạc Phỉ hơi sửng sốt, rồi chậm rãi đáp: “Tôi bị té cầu thang.”
Thượng Hạo gật đầu rồi dời mắt vào trong phòng ăn tầng ba, không thấy Hứa Tranh đâu, hắn lại nhìn cô, giọng trầm khàn.
“Đi một mình à?”
“Tôi đi với bạn.”
“Ừ.”
“Thế, không phiền anh nữa.”
Lạc Phỉ định lướt qua để trở lại bàn ăn nhưng Thượng Hạo vẫn đứng yên, ánh mắt bất động.
Cô đoán hắn không còn gì để nói nên vội quay đi.
Nhưng hắn nghiêng đầu, ánh mắt quan sát cô, dường như đang cân nhắc điều gì.
Có lẽ Thượng Hạo và Hứa Tranh cùng kiểu người, dễ bị thu hút bởi thứ gì đó đặc biệt.
Thượng Hạo cảm nhận, Lạc Phỉ thật sự khác với những phụ nữ anh từng gặp, bí ẩn, thu hút vừa khiến anh tò mò vừa muốn bảo vệ.
Lạc Phỉ vừa ngồi vào bàn với Vãn Châu thì thấy mọi người xung quanh được phục vụ mời đi chỉ riêng bàn cô được giữ lại.
Không đến năm phút, cả tầng lầu dường như vắng lặng, bàn ăn được dọn dẹp tinh tươm.
“Chuyện gì thế? Cậu đi vệ sinh mà bao trọn cả phòng à?”
Vãn Châu trêu, khiến Lạc Phỉ bật cười: “Mình không giàu như thế.”
Nhưng trong đầu cô đột nhiên lóe lên một chút kinh hãi.
Không mất lâu, Thượng Hạo bước vào mang theo vẻ kiêu ngạo chói mắt.
“Trời ạ, đẹp trai quá.” Vãn Châu kêu lên, ánh mắt sáng rực
Lạc Phỉ không phủ nhận nhưng cô cố cúi đầu, không dám nhìn lâu chỉ lo ăn cho xong.
“Này này, là Tam Thiếu. Ngài ấy đẹp trai quá.”
“Ừ.” Lạc Phỉ chỉ khẽ đáp, vẫn cúi đầu.
“Vậy là bạn của ngài Hứa rồi, không biết ngài ấy có đến không?”
Cô liếc điện thoại, tin nhắn cuối cùng gửi Hứa Tranh báo sẽ về trễ, anh chỉ ừ rồi thôi. “Mình không biết.”
Vãn Châu nhích qua, ngồi bên cạnh Lạc Phỉ, đối diện Thượng Hạo để ngắm dễ dàng hơn.
Lạc Phỉ cảm nhận ánh mắt Thượng Hạo như giam giữ mọi thứ vào đáy mắt đen sâu, lạnh lùng và khó đoán.
Ngồi một lúc, không khí căng thẳng vẫn đè nặng, Lạc Phỉ cuối cùng phải tìm lý do thoát khỏi.
“Mình thấy đau tay quá muốn về trước.”
Vãn Châu lập tức lo lắng: “Có làm sao không? Đau thì về nhanh lên.”
Hai cô thu dọn đồ đạc, Vãn Châu đi trước thanh toán, Lạc Phỉ đi sau.
Trước khi rời đi, cô không quên chào Thượng Hạo.
Hắn vẫn điềm nhiên, ánh mắt lặng lẽ dõi theo cô.
Bên ngoài, Lạc Phỉ chờ taxi thì bất ngờ nhìn thấy Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh.
Cô định né đi nhưng ánh mắt sắc bén của Sở Bắc Nghi đã phát hiện cô.
“Này Lạc Phỉ, trùng hợp thế.”
Cô căng cứng người, gật đầu gượng gạo: “Trùng hợp quá.”
“Mấy ngày không gặp, em là bị Hứa Tranh đánh gãy tay?” Phó Cảnh Minh trêu đùa cười khúc khích
“Không phải, em té cầu thang.” Cô vội giải thích
“Lên chung không? Hôm nay bọn anh ăn hải sản, tốt cho xương.”
“Em vừa ăn xong.” Cô từ chối, không dám tham gia
“À, thế gặp Thượng Hạo rồi?” Sở Bắc Nghi ánh mắt sáng lên
Lạc Phỉ im lặng gật đầu.
Hai người kia liền trao cho nhau ánh mắt tinh nghịch, quyết tâm lôi cô lên cùng.
“Thế càng phải lên, hôm nay Hứa Tranh không tham gia. Rất vui đó.”
Lạc Phỉ vừa nghe xong, chưa kịp phản ứng đã bị kéo theo quay ngược lên cùng họ.