Nghỉ ở nhà hơn năm ngày, buổi chiều ngày thứ năm, Lạc Phỉ có hẹn với Vãn Châu.
Đã năm ngày không đến lớp, Vãn Châu không khỏi kêu ca, nhắc đi nhắc lại rằng cô nhớ Lạc Phỉ đến mức “chết mất.”
Trước khi đi, Lạc Phỉ đã nói với Hứa Tranh một tiếng và anh cũng không ý kiến gì.
Cô còn xin anh một vé triển lãm cho Vãn Châu, anh liền nhanh chóng đưa cho cô một tấm.
Mọi thứ trong mắt Lạc Phỉ dường như êm đềm đến lạ đến mức cô không ngờ.
Lạc Phỉ đến sớm mười phút, ngồi ở quán cà phê gần trường chờ bạn.
Chẳng bao lâu, Vãn Châu hớn hở chạy đến, vừa nhìn thấy cô liền nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy vui sướиɠ.
“Lạc Phỉ, mình nhớ cậu quá.”
Lạc Phỉ mỉm cười, giọng dịu dàng: “Mình cũng nhớ cậu lắm.”
Vãn Châu không quên quan tâm: “Tay cậu sao rồi?”
“Cần hai tuần mới hồi phục.”
“A, quả nhiên Hứa Thiếu dời triển lãm là vì cậu.” Vãn Châu nhanh chóng đoán ra, ánh mắt tò mò thêm phần sáng lên
“Ừ, mình có nói với ngài ấy mà.” Lạc Phỉ rũ mắt đáp, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Vãn Châu khẽ khuấy ly nước, ánh mắt háo hức: “Cậu có biết gì chưa? Lư Thanh Hảo bị đình chỉ học đó.”
Lạc Phỉ giật mình nhưng chỉ thoáng suy nghĩ là hiểu ra vấn đề.
Cô không ngốc mà không biết chuyện gì đang diễn ra.
“Có người đưa bằng chứng Lư Thanh Hảo cố ý xô ngã cậu lại còn dùng chân đạp tay cậu lên hiệu trưởng nên mới bị đình chỉ.” Vãn Châu nói tiếp, vẻ vừa hả hê vừa nghiêm túc
Lạc Phỉ nhấp một ngụm nước, trong lòng vừa bất ngờ vừa thầm thán phục Hứa Tranh.
Anh đã nhờ trợ lý điều tra từ hôm đó, vậy mà giờ mọi thứ đã được chứng minh rõ ràng, chẳng gì lọt qua mắt anh.
Cô hiểu rõ, kẻ chủ mưu vẫn là Kỷ Phương, Lư Thanh Hảo chỉ là con chốt thí mạng.
Vãn Châu lo lắng, ánh mắt dõi theo cô: “Nhưng giờ mọi người đều bàn tán cậu và ngài Hứa, nói là mờ ám, anh ấy ra mặt bảo vệ cậu rõ ràng như vậy.”
Lạc Phỉ cúi mắt, tay trái cầm muỗng khẽ nắm chặt.
Sớm muộn gì chuyện này cũng xảy ra, chỉ là đến nhanh hơn cô nghĩ.
“Kệ họ đi, mình không ngăn được lời bàn tán.”
Trước nay, Lạc Phỉ vốn không quan tâm lời người đời chỉ muốn sống tốt, trả hết nợ là đủ.
Dù Hứa Tranh đưa cô số tiền lớn, cô cũng chỉ lấy đúng số hàng tháng coi là lương, đưa cho ba và chủ nợ.
Cô muốn ra trường sớm, tự mình kiếm tiền, không động đến tiền của anh.
Dù biết mối quan hệ với Hứa Tranh là cùng có lợi, cô cũng tự nhủ không thể tham lam quá, kẻo suốt đời bị anh khống chế.
Để xua đi những suy nghĩ rối rắm, Lạc Phỉ lấy tấm vé triển lãm từ tay Hứa Tranh đưa cho Vãn Châu: “Vé của cậu đây.”
Vãn Châu ánh mắt sáng rực, háo hức đến mức suýt nhảy lên: “Trời ạ, là thật này. Cảm ơn cậu.”
Lạc Phỉ nhìn cô bạn nhỏ như đứa trẻ, phì cười.
Vãn Châu để trả ơn, đề nghị đi ăn hải sản tại nhà hàng King.
“Đại gia Vãn Châu, hôm nay chơi lớn thế?” Lạc Phỉ trêu chọc, giọng vừa vui vừa tinh nghịch
“Cậu có biết cái vé cậu đưa mình so với bữa ăn hôm nay chẳng là gì đâu không? Yên tâm, mình nói ba mẹ mua vé triển lãm của Hứa Thiếu, ông bà liền cho mình khá nhiều tiền, ăn bữa này vẫn dư thừa.”
Lạc Phỉ bật cười, cảm giác nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng.
~
Nhà hàng hải sản King nằm ngay góc trung tâm thành phố A, sang trọng, cao cấp, thuộc top những nhà hàng được ưa thích nhất.
Bao quanh nhà hàng là cửa kính lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm, ánh đèn lung linh, nhấp nháy như những vì sao.
Cô và Vãn Châu ngồi ở tầng ba bên cửa kính, thuận tiện vừa thưởng thức đồ ăn vừa ngắm nhìn thành phố.
Lạc Phỉ để Vãn Châu chọn món còn mình chỉ nhấm nháp vài loại trái cây mà nhà hàng phục vụ trong lúc chờ đồ.
“Ba mẹ mình cứ kêu học cho tốt để ra trường kiếm tiền đi, cậu biết mà, học năng khiếu là nói về tài năng. Mình thấy mình tài năng kém nhưng được cái yêu vẽ.” Vãn Châu vừa than vãn vừa khuấy ly nước.
“Khi nghe triển lãm của Hứa Thiếu, ba mẹ mình đều háo hức, nói rằng phải nắm lấy cơ hội. Nhưng hỏi sao để nắm, mình cũng bối rối.”
“Haiz… mình đang rất nản lòng đây.” Vãn Châu thở dài, mắt tràn vẻ buồn bực
Lạc Phỉ khẽ mỉm cười, vỗ tay nhẹ vào tay cô ấy: “Mình nghĩ cố gắng sẽ được đền đáp. Cơ hội có thể đến muộn nhưng chắc chắn sẽ không bỏ qua người biết cố gắng.”
“Ừ, mình cũng thấy vậy, nên sẽ ráng học hỏi những thứ tinh túy nhất trong hôm triển lãm.” Vãn Châu nở nụ cười, ánh mắt sáng rực
“Mình tin cậu sẽ làm được.”
Không lâu sau, đồ ăn được mang lên.
Bàn ăn bày đầy những món hải sản thịnh soạn, hải sản tươi ngon, bày biện bắt mắt.
Mắt Lạc Phỉ sáng rực như sao trời, cô không ngừng reo lên: “Cậu có gọi nhiều quá không đấy?”
“Không nhiều đâu, so với tấm vé kia thì chẳng là gì.” Vãn Châu đáp nụ cười vẫn rạng rỡ
Vãn Châu có thói quen thường xuyên đăng bài lên mạng xã hội còn Lạc Phỉ thì ít hơn.
Chủ yếu cô dùng mạng để theo dõi thông tin học thuật, những trang của họa sĩ nổi tiếng và đôi khi chia sẻ bài về hội họa.
Lần này, Vãn Châu chụp lại toàn bộ cảnh, bàn ăn, khung cảnh thành phố bên ngoài cửa kính còn cả Lạc Phỉ đang cúi đầu uống nước và tấm vé triển lãm trên tay.
Bức ảnh không thấy rõ mặt cô, chỉ là góc nghiêng, cúi đầu uống nước, nhưng lại tạo cảm giác xinh đẹp bí ẩn, khiến người xem khó rời mắt.
Bên dưới bài đăng, không ít bình luận dành lời khen cho Lạc Phỉ dù không thấy rõ mặt cô.
Lạc Phỉ buồn cười không để ý, cô đặt điện thoại sang một bên: “Mau ăn đi, đừng xem điện thoại nữa.”
“Để mình lột cho cậu.” Vãn Châu vui vẻ đáp
Hai cô gái vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
Vãn Châu là người biết tạo không khí, chuyện gì cũng bàn được khiến bữa ăn trở nên vui nhộn.
Nhưng đột nhiên, tiếng ồn ào bên ngoài làm Lạc Phỉ và Vãn Châu chú ý.
Mọi người trong nhà hàng có vẻ bị một sự việc nào đó thu hút, nháo nhào, xôn xao.
Lạc Phỉ nghĩ chắc là chuyện gì lớn ngoài kia nên không bận tâm.
Vãn Châu thì khác, cô vốn tò mò, ngay lập tức muốn xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra.
Không lâu sau, Vãn Châu chạy lại, thở hồng hộc vì gấp gáp: “Có người bao trọn tầng thượng của nhà hàng nên mấy người trên tầng thượng phải dời xuống các tầng khác.”
“À, kệ đi, không ảnh hưởng chúng ta là được.” Lạc Phỉ nhún vai bình thản đáp
“Ừ, chả biết là ai nữa, chắc là nhân vật lớn.” Vãn Châu lắc đầu
Lạc Phỉ không nói gì thêm.
Dù Vãn Châu giúp cô lột tôm cua nhưng việc ăn uống bằng một tay vẫn bất tiện.
Tay trái hoạt động chậm chạp, lại dính bẩn, cô đành tạm dừng: “Mình đi rửa tay.”
“Ừ, cẩn thận nhé, bên ngoài đang hơi lộn xộn.” Vãn Châu nhắc nhở
Lạc Phỉ nhanh chóng rời phòng ăn, bước vào nhà vệ sinh.
Cô thao tác chậm chạp, cẩn thận rửa tay trái, hong khô dưới máy sấy.
Trong lúc đó, vô tình cô nghe được cuộc trò chuyện của hai nữ nhân vừa bước vào.
“Là ai mà bao trọn tầng thượng thế?”
“Nghe nói là một trong Tứ Thiếu đó.”
Lạc Phỉ khẽ động, đứng yên lắng nghe.
“A, là Hứa Thiếu, Sở Thiếu, Thượng Thiếu hay Phó Thiếu?”
“Không biết, nhà hàng đâu có lan tin ra.”
Cô rũ mắt, chờ tay khô rồi vội rời nhà vệ sinh.
Ai cũng được, dù sao cô cũng không muốn chạm mặt.
Nhưng càng tránh thì càng gặp: vừa ra khỏi nhà vệ sinh, Lạc Phỉ chưa kịp tiến vào phòng ăn đã chạm mặt một người quen.
Ánh mắt cô khựng lại, đứng đối diện nửa ngày trời, không biết phải phản ứng ra sao.