Chương 27: Hứa Gia

Hứa Gia.

Biệt thự nhà họ Hứa mang phong cách cổ xưa, trầm mặc nhưng không kém phần sang trọng.

Chiếc Ferrari đen lướt vào sân lớn, người làm nhanh chóng bước đến mở cửa.

Hứa Tranh từ tốn bước xuống, bóng dáng cao lớn lạnh lùng.

Phòng khách rộng và tĩnh, ánh sáng hắt lên từng món đồ cổ đắt giá.

Ông nội Hứa ngồi bên bàn gỗ quý, tay nâng chén trà, ánh mắt già dặn mà nghiêm khắc lập tức liếc sang khi cháu trai bước vào.

“Ông nội.” Hứa Tranh cúi người chào ông

“Hứa Tranh về rồi à? Con gầy quá đấy.” Mẹ Hứa nghe báo liền chạy từ cầu thang xuống, giọng đầy vui mừng

“Mẹ.” Anh đáp một tiếng rồi đến ngồi đối diện ông nội

“Ngồi đi, mẹ bảo người làm chuẩn bị bữa tối.”

Bà vừa dặn vừa quay vào bếp.

Sáu năm anh ở nước ngoài, mỗi lần về nước cũng chẳng chịu về nhà nhiều, bà thương nhớ đến sốt ruột.

Ông nội đẩy ly trà đến trước mặt anh, giọng nghiêm lạnh: “Còn biết đường về là tốt.”

Hứa Tranh cong môi cười nhạt, nâng ly trà uống một ngụm: “Cháu sợ ông nhớ cháu quá thôi.”

“Thằng nhóc này chỉ giỏi chọc ta.”

Dù cứng rắn bao nhiêu, ông vẫn chỉ có đứa cháu trai này, thương đến tận tâm can.

“Ông gọi cháu về, có chuyện gì?” Hứa Tranh đặt ly xuống, ánh mắt điềm tĩnh

Ông nội nhìn anh thật lâu rồi lấy ra một xấp ảnh đặt lên bàn.

“Chọn đi.”

Hứa Tranh nhíu mày, lật vài tấm, toàn những cô gái xa lạ.

Anh lập tức hiểu, quăng trở lại bàn đáp: “Không có hứng thú.”

“Thật không có hứng thú?”

Hứa Tranh cơ hồ nhận ra vấn đề, giọng nói trầm xuống nhìn ông: “Có gì ông nói thẳng.”

“Nghe nói ở Các Lâm cháu đang giữ một cô gái?”

Quả nhiên đây là sai sót của anh.

Ban đầu anh nghĩ Lạc Phỉ chỉ làm anh hứng thú nhất thời nhưng thời gian qua chính anh thừa nhận đã để cô bên cạnh quá lâu, Các Lâm toàn bộ người làm đều dưới quyền của Hứa Gia chắc chắn có người đem chuyện báo cáo lại.

“Đúng vậy.” Anh không che giấu mà thừa nhận

“Đừng quên bản thân cháu sau này sẽ là chủ Hứa Giaa.” Ông nội Hứa đanh giọng nhắc nhở

Hứa Tranh bật cười nhẹ, như chẳng xem lời cảnh cáo ấy vào đâu: “Ông yên tâm, cháu hiểu. Cảm ơn trà hôm nay của ông.”

Nói dứt lời, anh đứng dậy, cúi người chín mươi độ rồi quay lưng rời đi, cả dáng vẻ đều mang theo khí chất cao ngạo không ai kiềm được.

Mẹ Hứa vừa từ bếp đi ra, thấy anh bước nhanh ra cửa liền gọi theo: “Hứa Tranh, sao con đi rồi, ở lại…”

Nói còn chưa xong thì người đã lên xe đi mất.

Ông nội Hứa nghiêm mặt nhìn bà: “Con nuông chiều nó quá rồi.”

Mẹ Hứa khó xử cũng không muốn nhưng bà chỉ có đứa con này nên rất yêu chiều anh: “Ba, Hứa Tranh có lẽ chỉ do nông nỗi…”

“Nông nỗi? Nông nỗi mà giữ cô gái kia lâu như thế? Người của ta nói hai đứa nó rất âu yếm, con coi giải quyết đi, cô gái vì tiền mà làʍ t̠ìиɦ nhân của nó làm sao bước chân vào Hứa gia.”

“Con biết rồi ba.”

Mẹ Hứa đáp lời ánh mắt buồn bã, bà biết rõ tính con trai mình, nếu bây giờ làm căng có khi anh sẽ thật sự chống đối, anh từ nhỏ thích gì được nấy nếu không có sẽ không ngại hủy đi, bà vẫn là sợ tính cường đại của anh.

~

Bởi vì chấn thương ở tay, Lạc Phỉ tạm thời không cần đến lớp.

Giáo sư Giang cũng khuyên cô nghỉ ngơi ở nhà, dặn rằng khi khỏe hẳn cô vẫn có thể hoàn thành bài vẽ và nộp bù sau.

Hứa Tranh đã quyết định dời thời gian triển lãm thêm ba tuần.

Lí do chẳng ai biết chỉ vài người trong nội bộ hiểu rõ.

Kỷ Phương không cam tâm, rõ ràng đã làm mọi chuyện đến mức đó mà Hứa Tranh vẫn vì Lạc Phỉ mà thay đổi lịch khiến cô ta càng thêm tò mò về lý do vì sao anh xem trọng cô đến vậy.

Lạc Phỉ ở nhà cảm thấy buồn chán, quanh đi quẩn lại chỉ có bốn bức tường và khoảng sân vườn rộng.

Cô đề xuất với Hứa Tranh trồng thêm hoa để khuấy động không gian, anh cũng không phản đối.

Lạc Phỉ quyết định trồng hoa hồng leo quanh tường, những bông hoa tỏa hương thơm ngát, khiến toàn bộ không gian trở nên sinh động và thanh thoát.

Cô còn trồng hoa thủy tiên với đài hoa trắng và vàng nhạt, hương thơm nhẹ nhàng như đem lại cảm giác trong veo, thuần khiết.

Chỉ trong một thời gian ngắn, căn biệt thự bừng lên sắc xuân, tràn đầy sức sống, đẹp đẽ đến lạ thường.

“Cô Lạc, gu thẩm mỹ của cô đúng là tuyệt vời.” Bà Nguyên không kiềm được mà khen, mắt sáng lên khi nhìn khu vườn mới

“Cảm ơn dì.” Lạc Phỉ cười hài lòng với kết quả này

Không gian giờ đây tràn đầy sức sống, tươi sáng hẳn.

Hứa Tranh đứng nhìn sự thay đổi trong biệt thự, mắt thoáng sửng sốt.

Thiên sứ thật sự yêu thích vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy ánh sáng hơn là bóng tối tăm tối của thế giới anh quen thuộc.

Cuối cùng, anh cũng miễn cưỡng chấp nhận sự xinh đẹp chói mắt này.

Vì tay phải bị thương, Lạc Phỉ phải sinh hoạt chủ yếu bằng tay trái, điều này mang lại nhiều bất tiện.

Chẳng hạn lúc ăn cơm, cô chỉ dùng muỗng thay vì đũa.

Nhiều lần, cô rầu rĩ vì không gắp được miếng thịt trong dĩa, đành bỏ qua.

Hứa Tranh nhìn cô lúng túng liền cầm chén cơm gắp vài miếng thịt, múc muỗng đầy cơm và thịt đặt trước mặt cô.

Anh lạnh lùng bảo: "Há miệng." xem cô như đứa trẻ mà đút cơm

Cô đành miễn cưỡng để anh đút cô ăn.

Lại một tình huống khác, Lạc Phỉ từ lúc tay bị thương đều là được anh giúp cô thay đồ, cô sớm đã ngượng đến chết mặc dù cả hai thân thiết nhưng tình huống những ngày qua cô cứ có cảm giác mình là em bé được anh chăm.

Anh dáng vẻ đạo mạo đến hời hợt nhưng lại cứ lần nào cũng đều nhân cơ hội sờ mó cô.

"Tay đau không?" Giọng anh khàn khàn nhuốm đầy du͙© vọиɠ chưa tiêu tan

Lạc Phỉ vô lực lắc đầu, gương mặt ửng hồng.

Anh cẩn thận để tay cô bị thương ngay ngắn, cố ý nằm bên trái cô để tránh đυ.ng trúng tay phải đang bị bó bột kia: "Nếu đau thì nói tôi."

Lạc Phỉ không nghĩ anh quan tâm đến mình như thế, cô nghiêng đầu vừa vặn nhìn thấy anh đang cúi đầu nhìn tay mình, trong phút chốc cô đã nghĩ mình nhìn nhầm, đáy mắt đen ôn nhu dịu dàng khác xa sự trầm lặng xa cách hàng ngày.

Dường như băng từ từ tan trong đáy mắt anh.

"Không đau, tôi muốn ngủ."

Cô thật sự mệt đuối cả người, mí mắt sớm không mở lên nói, cô nằm trên cánh tay anh mà dần dần thϊếp đi sau câu nói kia.

Hứa Tranh nhìn cô đã ngủ say thì vươn tay vén tóc cô, gương mặt mỹ nhân trong sáng dịu dàng làm lòng anh nao nao khó tả, mặc dù không biết sau này sẽ thế nào nhưng hiện tại anh vẫn muốn cô không rời khỏi mình.