Ánh mắt Hứa Tranh giật nhẹ khi nhìn Chu Hoành, không nhịn được nhàn nhạt mở lời.
“Để tôi.”
Chu Hoành dừng lại, nụ cười khẽ nở trên môi: “Hứa Thiếu à, thế mà cũng không vui?”
Hứa Tranh phớt lờ, tiến tới, tự tay xoa bóp bàn tay Lạc Phỉ.
Chu Hoành dựa lưng, nụ cười càng đậm.
Tên ma vương này lại ghen sao?
Chu Hoành thầm nghĩ, sống trên đời cũng hai mươi tám năm, làm bạn với nhóm người Tứ Thiếu cũng hơn hai mươi năm vậy mà tính tình bọn họ quá tùy hứng.
Lạc Phỉ kinh ngạc đầy ngượng ngùng, bàn tay nhỏ nhắn được Hứa Tranh chăm sóc cẩn thận, tim cô rộn ràng.
Hứa Tranh không hài lòng khi thấy Chu Hoành chạm vào tay Lạc Phỉ, mặc dù là bạn từ nhỏ nhưng Hứa Tranh vẫn không muốn ai khác chạm vào “bức tranh” của anh.
“Khi xoa nắn xong thì bó bột, làm theo tôi là được.” Chu Hoành hướng dẫn, nhưng suốt quá trình Hứa Tranh đều là người làm mọi thao tác
Lạc Phỉ cúi đầu nhìn Hứa Tranh đang tỉ mỉ giúp mình xử lí vết thương, tim đập loạn nhịp như sắp nhảy ra ngoài, xem ra anh cũng không hẳn xấu xa, trừ những lúc phát điên vô lí.
Sau một lúc, bàn tay được băng bó gọn gàng, đẹp mắt, cô bất giác mỉm cười, đúng là người của nghệ thuật, mọi thứ đều phải hoàn hảo.
Chu Hoành thu dọn đồ đạc nhìn Lạc Phỉ căn dặn vài điều rồi hướng ánh mắt đến Hứa Tranh, nụ cười sâu thẳm hiện lên trên môi, mang theo vẻ trêu chọc.
“Tuy là cậu làm nhưng nhớ chuyển tiền đấy nhé. Tôi cũng không phải không muốn làm.”
“Ừ.” Hứa Tranh đáp nhẹ một tiếng không nói thêm lời nào
Lạc Phỉ nhìn bà Nguyên tiễn Chu Hoành ra về rồi quay sang bàn tay mình.
Cô vẫn chưa hoàn thành tranh vẽ, trong lòng nặng trĩu, muốn nói với anh một tiếng.
“Hứa Tranh.”
Anh vẫn đang chỉnh sửa vài vật dụng, chỉ đáp nhẹ một tiếng không ngẩng mặt.
Cô liếʍ môi, giọng khẽ khàng dò xet: “Tôi… chưa hoàn thành tranh vẽ.”
Hứa Tranh nâng mắt nhìn cô chốc lát, nhận ra tâm trạng anh đang không vui: “Tôi thấy em đã vẽ nhiều rồi, cứ chọn một cái mà đưa đi.”
“Tôi không ưng những tấm đó.”
Hứa Tranh biết cô đòi hỏi chu toàn lại giữ nguyên tắc và tôn trọng nghệ thuật đến mức này khiến anh càng thêm ấn tượng.
“Vậy nên làm sao? Em đâu thể vẽ được trong hai tuần?” anh nhướn mày chờ cô suy nghĩ
Lạc Phỉ cắn môi, quả thật không làm sao được.
“Tôi, sẽ cố xem.”
Lời nói vừa nói ra, Hứa Tranh liền cau mày chất vấn: “Không nghe Chu Hoành nói sao? Em là muốn sau này vĩnh viễn không cầm cọ vẽ nữa?”
Lạc Phỉ lắc đầu ý thức được anh tức giận vội giải thích: “Tai nạn lần này là tình huống khẩn cấp, nếu không phải là anh thì tôi cũng phải hoàn thành công việc. Đâu thể đổ lỗi do tay bị thương mà hủy bỏ được.”
Hứa Tranh cảm thấy cô rất cố chấp còn là cứng đầu không nói được.
“Tôi sẽ dời thời gian lại.”
Đây là thỏa thuận duy nhất anh có thể đưa ra, cùng lắm chính mình cũng không hiểu, rốt cục là vì cái gì cứ quan tâm đến cô gái này.
Lạc Phỉ ngây người nhìn anh có chút khó tin, đến khi thấy anh nhìn mình chăm chú, cô mới nhận ra là thật, nhất thời kích động mà nhào đến ôm lấy anh, cực kì kích động nói.
“Cảm ơn anh, Hứa Tranh. Tôi sẽ cố gắng khỏe lại nhanh nhất.”
Hứa Tranh bị hành động bất ngờ của cô làm kinh ngạc, anh cúi đầu nhìn cô đang phấn khích ôm mình, bất giác khóe môi không tự chủ mà cong lên.
Xem ra đúng là cô gái này rất dễ hài lòng.