Lạc Phỉ đi ra sân vườn để giải khuây.
Tay cô quả thật không thể cầm cọ vẽ lúc này, tâm trạng vì thế trở nên ảm đạm, buồn chán.
Cô nhìn quanh sân vườn rộng, thảm cỏ xanh mướt được lót từng phiến đá vuông làm lối đi.
Rõ ràng, Hứa Tranh không phải người thích cảnh vật rực rỡ, vườn nhà chỉ có cây xanh, không hoa cỏ.
Bộ bàn ghế dưới gốc cây lớn là thứ duy nhất được trang trí trong sân.
Lạc Phỉ nhìn lên tổ chim trên cành cây, khóe môi khẽ nhếch: “Mày ở đây mà bị phát hiện là sẽ bị đuổi đi đó.”
Cô mỉm cười thích thú, hoàn toàn không để ý phía sau có người.
“Ai đuổi?”
Giọng nói trầm khàn vang lên sau lưng làm Lạc Phỉ giật mình quay lại.
Làn gió mát thổi qua, tóc cô bay nhẹ, ánh nắng chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tú khiến cô tựa như một thiên sứ trước mắt Hứa Tranh.
Làn da trắng trẻo, vóc dáng nhỏ nhắn, yếu ớt đến mức như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Cảnh tượng này làm Hứa Tranh không vui trong lòng.
“Không có, tôi đùa thôi.” Lạc Phỉ chột dạ né tránh
“Hửm? Nghe như em đang nói tôi?” Hứa Tranh tiến thêm một bước, áp sát cô
Hứa Tranh mặc vest lịch lãm, dáng người cao lớn sừng sững che hết ánh nắng chói chang.
Tầm mắt Lạc Phỉ chỉ còn nhìn thấy gương mặt tuấn tú, tiêu sái của anh, nghiêm cẩn, trầm ổn đến mức làm cô ngây ngẩn.
Lạc Phỉ xoa xoa tay không nói gì, rõ ràng cảm giác bị anh nói trúng không thể phản bác.
Cô tự hỏi tại sao Hứa Tranh không ở chỗ làm mà lại về đây.
Anh dời tầm mắt xuống bàn tay bị băng bó của cô, sau đó nâng lên xem kỹ, mày nhíu lại: “Làm sao bị thương?”
“Bị té…” cô khẽ đáp
“Sao lại té?”
Lạc Phỉ ngước nhìn anh chốc lát, lấp liếʍ nói: “Té cầu thang.”
Hứa Tranh đem đôi mắt đen sâu nhìn chằm chằm vết thương trên bàn tay cô, bàn tay xinh đẹp nay bị băng bó, làm tâm tình anh cũng buồn bực theo.
Anh nâng mắt, tầm mắt di chuyển khắp người cô, sau đó vươn tay chạm lên bên trán Lạc Phỉ, Lạc Phỉ nhăn mày, cư nhiên bị chạm vào chỗ đau nên không thoải mái.
“Đau sao?”
“Ừ, chắc là lúc té đυ.ng trúng mà không hay.”
Không ngờ trán cũng bị va chạm, lúc Hứa Tranh chạm vào mới cảm thấy rõ.
“Tay chân thì sao?”
Anh nâng tay cô lên, ánh mắt híp sâu.
Những vết trầy đỏ hiện rõ, có chỗ còn rỉ máu tuy không nặng nhưng nhìn thôi cũng khiến mắt anh đỏ lên.
“Không sao đâu, mấy chỗ này không đau.”
Lạc Phỉ hơi mất tự nhiên, ánh mắt nhìn anh từ góc cao, ngạc nhiên trước gương mặt đẹp mê hoặc, mũi cao thẳng, mi dài cong, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sắc sảo khiến cô không thể rời nhìn.
Hứa Tranh ngồi xuống, vén nhẹ váy cô lên một chút, cau mày khi thấy chân cô cũng trầy xước.
Lạc Phỉ giật mình, lo lắng, khép chân lại: “Anh…”
Chân quả nhiên cũng trầy không ít.
Cô cúi đầu nhìn anh, anh ngẩng đầu nhìn cô, tựa như trôi qua rất lâu, cơn gió nhẹ thổi qua, ánh nắng dịu dàng của mặt trời chiếu rọi, có gì đó phảng phất trong lòng cả hai mà chẳng ai hiểu rõ.
Thiên thần bên trên, ác quỷ bên dưới, là đối nghịch nhưng cũng hòa hợp đến kì lạ.
~
Lạc Phỉ ngồi ngay ngắn trên sô pha trong phòng khách, ánh mắt căng thẳng dõi theo vị bác sĩ trẻ tuổi đang tháo lớp băng trên tay mình.
Anh ta trạc tuổi Hứa Tranh, gương mặt thanh tú, nghiêm cẩn nhưng vẫn ẩn chút dịu dàng của người làm nghề y.
Lạc Phỉ liếʍ môi nhìn Hứa Tranh ngồi phía sau, nhỏ giọng nói: “Tôi nói là không sao mà.”
“Vẫn nên xem lại.” Hứa Tranh không muốn thỏa hiệp
Ánh mắt Hứa Tranh dừng lại trên bàn tay trắng mịn giờ đã đỏ au, sưng tấy của cô, mày nhíu chặt.
“Cô Lạc, cái này là bị làm sao?” Chu Hoành nhướn mày, nhìn vết thương, nhận ra bàn tay cô hẳn bị vật gì đè lên
“Là, té cầu thang.”
Không khó để nhận ra cô đang nói dối.
“Nói thật. Ai làm?” giọng Hứa Tranh vẫn nặng nề, uy hϊếp
Lạc Phỉ thoáng nhìn anh, biết chắc là Lư Thanh Hảo gây ra nhưng không bằng chứng nên không thể buộc tội.
Cô nhỏ giọng: “Không biết, lúc té tôi không nhận thức được chỉ cảm thấy tay đột nhiên đau như bị đạp.”
Biểu cảm Hứa Tranh không vui.
Anh liếc Hưng Phác bên cạnh, thấp giọng ra lệnh: “Cậu điều tra đi.”
“Vâng, Hứa Thiếu.” Hưng Phác gật đầu tuân lệnh.
Chu Hoành nhìn bàn tay cô, vẫn đưa ra lời khuyên: “Tạm thời đừng cử động nhiều, tránh động tới xương. Lực đè quá mạnh có thể ảnh hưởng bên trong, thậm chí nứt xương.”
Lạc Phỉ hoang mang: “Tôi… còn vẽ tranh được không?”
“Vẫn được nhưng phải để tay nghỉ ngơi, đừng ép quá.” Chu Hoành nhấn mạnh
Cô thở phào, may mà không nghiêm trọng.
“Nắn bó bột qua khớp bàn đốt, ngón cái dạng, giữ hai tuần. Kết hợp dùng kháng sinh, kháng viêm, giảm đau, vitamin.”
“Lâu vậy sao?” Lạc Phỉ khó chịu, mười ngày nữa triển lãm bắt đầu mà tay còn thế này
“Bây giờ tôi bó bột, khi nào cần thay sẽ đến.”
Chu Hoành chuẩn bị dụng cụ, xoa nắn các khớp tay cô trước.
Lạc Phỉ nhăn mặt, dù lực nhẹ nhưng chạm sâu vào xương vẫn khiến cô đau nhói.