Chương 24: Tay bị thương

Sau bữa sáng, Lạc Phỉ đến trường.

Vừa bước đến cổng, cô đã thấy Vãn Châu từ xa, dáng vẻ nhỏ nhắn như nữ sinh cấp hai mới lớn làm cô bật cười, trông thật đáng yêu.

“Lạc Phỉ, cậu chuẩn bị sao rồi?” Vãn Châu vừa chạy đến, vừa hỏi thăm

“Mình vẽ mấy ngày rồi nhưng vẫn chưa ưng nên phải tiếp tục hoàn thiện.” Lạc Phỉ đáp, ánh mắt vẫn hướng về phía cổng trường.

“Hình như còn mười ngày nữa đến hạn đúng không?”

“Ừm.”

Mười ngày nữa là triển lãm, cô phải hoàn thành trước ba ngày, nghĩa là một tuần tới phải xong.

“Thật háo hức. Cậu có thể xin ngài Hứa cho mình một vé tham gia không? Triển lãm đó không phải ai cũng được vào đâu.” Vãn Châu chớp mắt năn nỉ, ôm tay cô

Lạc Phỉ bật cười, dù Hứa Tranh không khó khăn với cô nhưng nhờ anh vẫn khiến cô hơi ngại.

Dù sao cũng chỉ là một vé tham dự, chắc anh sẽ không gây khó dễ.

“Ừm, để mình hỏi nhà đầu tư Hứa.”

“Huraaa, Lạc Phỉ là tuyệt nhất.” Vãn Châu reo lên như một đứa trẻ vui sướиɠ

Cả hai cùng lên cầu thang đến phòng học.

Khi nhìn thấy Kỷ Phương và Lư Thanh Hảo đi xuống, Vãn Châu liền xụ mặt không vui.

Lạc Phỉ lặng im, coi như không thấy.

Nhưng khi lên đến nửa cầu thang, Lư Thanh Hảo bất ngờ vấp chân, la lên một tiếng rồi đưa tay đẩy vai Lạc Phỉ khiến cô mất thăng bằng và ngã xuống cầu thang.

Tiếng la kinh hoảng của Vãn Châu vang lên bên tai.

Đầu Lạc Phỉ quay cuồng, cơn đau lan khắp người.

Chưa kịp định thần, cô còn cảm nhận tay phải bị vật gì đó đạp mạnh, nhấn xuống rồi lập tức rút ra.

Vãn Châu vội lao đến đỡ cô, giúp Lạc Phỉ dần hồi phục.

Tay phải của cô đỏ tấy, đau đến mức không cử động được, cô phải cắn răng chịu đựng nhờ Vãn Châu đỡ đứng lên.

“Xin lỗi nha, Lạc Phỉ, mình bị vấp nên mới đẩy cậu, thật không cố ý.”

Giọng Lư Thanh Hảo vang lên nhưng Lạc Phỉ nghe rõ sự miễn cưỡng, không hề thật lòng.

“Cậu cố ý phải không?” Vãn Châu tức giận lớn tiếng hỏi

“Tôi đã nói là lỡ vấp cũng đã xin lỗi rồi mà.” Lư Thanh Hảo bày ra vẻ vô tội

“Cậu…” Vãn Châu chưa kịp nói gì thì Lạc Phỉ đã nắm lấy tay cô ấy, cô nén đau: “Đưa mình tới phòng y tế một lát.”

Vãn Châu hừ lạnh, hung hăng nhìn Lư Thanh Hảo và Kỷ Phương rồi dìu Lạc Phỉ đi.

Kỷ Phương và Lư Thanh Hảo đứng lại, nở nụ cười ác độc.

“Này, lúc nãy cậu đạp có đủ mạnh không?” Kỷ Phương hỏi

“Yên tâm, lúc cô ta té, tớ giả vờ chạy lại xem, còn nhấn mạnh tay để xem cô ta có thể vẽ tranh xong không.” Lư Thanh Hảo đáp, mặt hiện vẻ đắc ý

Kỷ Phương nghe được liền cười khẩy, đắc ý đến vui mừng ra mặt.

Cô ta không có cơ hội lớn này, Lạc Phỉ cũng đừng mơ đến.

~

Phòng y tế.

Lạc Phỉ nhìn tay phải được cô y tế băng bó tạm thời, lòng trùng xuống.

Cô mím môi biết rõ bọn họ cố ý nhưng lại không có bằng chứng còn cô thì chẳng thể làm gì.

Lần này lại vì nhà đầu tư của Hứa Tranh mà Kỷ Phương làm đến mức này, xem ra Kỷ Phương thật sự rất muốn nắm lấy cơ hội.

“Cậu sao lại bỏ qua? Rõ ràng là hai người kia cố ý mà Vãn Châu bất mãn nói, giọng càng lúc càng lớn

“Đâu có chứng cứ, cậu nói sao chứng minh được? Sự việc diễn ra quá nhanh, mình phải làm gì?” Lạc Phỉ thở dài, tâm trạng nặng nề

“Nhưng tay cậu nhìn là biết bị đạp rồi. Lúc đó mình còn chưa kịp chạy đến, Lư Thanh Hảo chạy trước rồi còn đạp tay cậu nữa. Nếu lúc ấy mình thấy thì đã đánh cô ta.” Vãn Châu càng nói càng giận, giọng đầy bức xúc

“Vãn Châu, nhỏ thôi, đang ở phòng y tế.” Lạc Phỉ nhắc nhở

Tầm mắt cô lần nữa nhìn tay mình, điều cô lo lắng hiện tại là vẽ tranh hoàn thành cho buổi triển lãm chứ không phải truy cứu lỗi ai, mục đích của bọn họ làm chuyện này là muốn cô không thể hoàn thành bức vẽ.

“Vãn Châu, cậu về lớp đi. Hôm nay xin giúp mình nghỉ, mình quay về trước.” Lạc Phỉ thở dài, giọng rầu rĩ

“Được rồi, mau về để hồi phục đi, mình đi nói với giáo sư Giang trước nhé.” Vãn Châu hối hả gật đầu

“Cảm ơn cậu.” Lạc Phỉ gật đầu rồi chia tay Vãn Châu trước phòng y tế

Cô buồn bã quay về Các Lâm.

Những bức tranh trước đó dù đã vẽ xong, cô vẫn chưa ưng ý.

Giờ tay lại bị thương, tâm trạng càng thêm ảm đạm.

Trên đường đi, Lạc Phỉ trùng hợp gặp Mặc Lâm đi từ phía đối diện.

Hắn nhìn thấy cô liền hiện ra vẻ dịu dàng, mặc dù biết chiếc xe là của Hứa Tranh nhưng cũng hiểu Hứa Tranh đầu tư cho khoa Hội Họa nên vẫn không nghĩ nhiều hơn.

“Lạc Phỉ.” Mặc Lâm gọi, mắt liếc xuống tay cô, mày nhanh chóng chau lại: “Tay cậu sao thế?”

“Mình… bất cẩn bị thương.” Cô lúng túng đáp

“Thật sao? Tay cậu dùng để vẽ tranh phải cẩn thận hơn.” Hắn nhíu mày vẫn có chút hoài nghi

“Ừm, mình không sao.” Lạc Phỉ khách sáo đáp

Mặc Lâm vẫn không giấu được sự quan tâm.

Trong mắt hắn, Lạc Phỉ như ánh trăng sáng, trong trẻo tinh khiết khiến người khác chỉ muốn bảo vệ.

“Cậu đang được Hứa Thiếu đầu tư đúng không?” Hắn hỏi tiếp

Lạc Phỉ giật mình nhưng không che giấu: “Ừm.”

“Chúc mừng cậu. Ngài ấy trong Hội Họa rất có tiếng, cơ hội này tốt lắm.”

Cô kinh ngạc, không nghĩ Mặc Lâm lại tin tưởng mình như vậy.

Hắn mỉm cười ôn nhu, nhắc nhở thêm: “Nhưng mà Hứa Tranh đó, cậu nên cẩn thận, anh ta không phải người tốt.”

Lạc Phỉ hiểu rõ, cô cũng không muốn gần anh nhưng anh chưa buông tha thì cô chưa thể đi đâu.

Sau khi chào tạm biệt Mặc Lâm, Lạc Phỉ trở về Các Lâm.

Bà Nguyên thấy cô về sớm liền lo lắng: “Cô Lạc, sao về sớm thế? Tay cô sao thế?”

“Cháu bị té, tay chỉ bị thương một chút thôi, không sao đâu.” Cô lắc đầu trấn an bà

“Cô Lạc mau nghỉ ngơi đi, tôi đi hầm ít xương nấu canh bồi bổ cho cô.”

“Cảm ơn dì Nguyên.”

Bà Nguyên nhìn bóng lưng Lạc Phỉ khuất sau cầu thang vẫn không nhịn được rút điện thoại gọi cho Hứa Tranh.

Bên kia, Hứa Tranh đang trong cuộc họp, mày nhíu lại khi điện thoại reo.

Không khí trong phòng lập tức căng thẳng, mọi người im lặng chỉ dám nín thở.

Chuông điện thoại vang lên, ánh mắt của Hứa Tranh cau lại khiến ai nấy sợ đến mức không dám phát ra tiếng.

Anh nhấc điện thoại lên không nói gì, chờ bên kia lên tiếng trước.

“Thiếu gia, sáng nay cô Lạc rời nhà đi học nhưng chỉ ba mươi phút sau đã về, tay còn băng bó, hình như bị thương nặng.”

Hứa Tranh thanh âm lạnh lẽo tràn đầy uy lực: “Tôi về ngay. Dì cứ tiếp tục việc của mình đi.”

Hứa Tranh cúp máy, ánh mắt sắc lạnh quét khắp phòng.

Ngữ khí âm u, chứa đầy sát khí: “Mau chóng tìm cách xử lý cho tôi.”

Ngay lập tức, cả phòng họp như bị dọa, mồ hôi lạnh lăn dài trên sống lưng mọi người.

Sau đó Hứa Tranh đứng lên, bước ra khỏi phòng họp, mọi người mới dám thở ra.