Còn lại bốn người, ai nấy cũng chẳng còn tâm trạng chơi tiếp nhưng chuyện về Lạc Phỉ vẫn khiến Vệ Đoan Ny tò mò không thôi.
Cô ấy cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, cười xinh đẹp nhìn Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh, thắc mắc hỏi.
“Chuyện của Lạc Phỉ là sao thế?”
“Hôm đó Hứa Tranh không đến kịp thì Lạc Phỉ đã gặp Thượng Hạo trước rồi.” Phó Cảnh Minh cười nhẹ giải thích
“Mục tiêu ban đầu là Tam Thiếu, vậy mà cuối cùng lại câu được Hứa Tranh… tâm tư cũng không nhỏ.” Nghiêm Nhu Tuệ vừa nói vừa khinh thường
Phụ nữ kiếm Tam Thiếu trước giờ chỉ vì tiền của hắn.
Ở thành phố A này, Hứa Tranh cũng không thiếu phụ nữ theo đuổi nhưng anh lại cấm dục một thời gian dài, hơn nữa quy tắc Tứ Thiếu từ trước đến nay chưa ai phá vỡ.
Cho đến khi Hứa Tranh chọn giữ Lạc Phỉ bên cạnh.
“Kể chi tiết đi.” Vệ Đoan Ny không giấu được sự hứng thú
“Lạc Phỉ tìm Thượng Hạo nhưng trùng hợp Hứa Tranh đến trễ nên gặp cô ấy trước. Hứa Tranh giả danh Thượng Hạo đem người ta lên giường. Bốn tháng sau, khi gặp lại, Lạc Phỉ từ chối đầu tư của cậu ta, Hứa Tranh liền dọa dẹp khoa Hội Họa, bắt cô phải chấp nhận ở bên cạnh.” Phó Cảnh Minh kể lại giọng thản nhiên
“Chậc, chẳng biết Lạc Phỉ có dã tâm hay không nhưng giờ cô ấy đang rất được Hứa Tranh yêu thích, là người đầu tiên được giữ lại bên cạnh anh ấy.” Sở Bắc Nghi lắc ly rượu, thở dài
Vệ Đoan Ny mỉm cười, cảm thán: “Đúng là Hứa Tranh, không có được liền cưỡng ép.”
“Cũng chỉ vì tiền thôi.” Nghiêm Nhu Tuệ khinh khỉnh xen lời
“Nhưng Lạc Phỉ chỉ đem lần đầu ra trao đổi. Xem ra cô ấy chỉ nghĩ đến cách này khi đến đường cùng.” Phó Cảnh Minh nhàn nhạt đáp
“Có cần kịch tính đến thế không?” Vệ Đoan Ny nghe xong ngày càng hứng thú
“Hứa Tranh lời lớn, Lạc Phỉ là một đóa hoa thuần khiết, giờ bị cậu ta giữ bên cạnh, khó mà thoát được.” Sở Bắc Nghi nhướn mày hàm ý rõ ràng
Mọi người nói thêm vài câu rồi giải tán chỉ còn Nghiêm Nhu Tuệ vẫn không thoải mái, trong lòng hằn hộc, khó chịu đến khó giấu.
~
Người đàn ông này vừa về đến đã lôi cô lên giường, chẳng biết ai chọc ghẹo gì anh mà nãy giờ đều mãnh liệt như muốn đem cô nghiền nát.
Hứa Tranh hỏi: “Em thích nói chuyện với Thượng Hạo lắm sao?”
Lạc Phỉ đủ tỉnh táo hiểu hàm ý kia, cô lắc đầu lúc này lui đầu ra nhìn anh bằng đôi mắt phiếm nước: “Không có… chỉ là xã giao…”
Cô ai oán nhìn anh thầm giận: “Sao anh… không nói lí… tôi không nói chuyện với anh ấy nữa…”
Hứa Tranh nheo mắt rõ ràng không có ý nhượng bộ chỉ muốn đem bức tranh dưới thân độc chiếm, chính anh phác họa nó thì cũng chỉ có anh ngắm nhìn nó, ai cũng đừng nghĩ động đến.
Trải qua bao lâu Lạc Phỉ cũng không rõ, cô chỉ biết bản thân thật sự bị anh hành hạ đến thừa sống thiếu chết.
Lúc này Lạc Phỉ nằm cuộn trong chăn chỉ lộ mỗi đầu nhỏ, gương mặt đỏ bừng, hai mắt nhắm nghiền, Hứa Tranh đứng ở tủ quần áo đang chậm rãi cài cúc áo sơ mi lại, anh nghiêng đầu nhìn cô gái nhỏ đang thϊếp đi thì tiến lại, đôi môi kiêu bạc lộ ra nụ cười nhẹ khó thấy.
“Không đi học sao?” Hứa Tranh ngồi xuống bên giường đưa tay ra vuốt tóc cô
Lạc Phỉ mở mí mắt nặng trĩu lên, dáng vẻ đầy ai oán nhìn anh chăm chăm: “Không còn sức nữa.”
Anh còn hỏi cô, cô đã nói hôm nay cô có tiết học bảy giờ mà ai đó đến năm giờ mới chịu ngưng, cô còn tưởng cô suýt bị anh làm chết rồi.
Nhìn dáng vẻ phụng phịu của cô, anh bật cười khẽ sau đó đặt tay lêи đỉиɦ đầu cô vỗ nhẹ: “Em nên rèn luyện thân thể hơn.”
Lạc Phi chui rúc đầu vào chăn chỉ để lộ đôi mắt trong trẻo mềm mại: “Anh giảm bớt lại là được.”
“Tôi sẽ nói lại với giáo sư Giang cho em nghỉ hai tiết đầu được chứ?”
Lạc Phỉ chớp mắt nhìn anh sau cùng thỏa hiệp: “Ừm.”
Hứa Tranh phát hiện Lạc Phỉ rất dễ thỏa hiệp, cô hầu như không có yêu cầu gì với anh cho dù có cũng là ai oán trách cứ không có tí sát thương nào, càng ngày càng làm anh thêm yêu chiều cô.
Một cô gái dễ dạy bảo.
“Ngủ thêm đi.”
Hứa Tranh cúi đầu hôn lên trán cô, lưu luyến trượt xuống chóp mũi cô sau cùng dừng lại ở môi, Lạc Phỉ hừ hừ trong miệng giờ phút này cả người mềm nhũn để mặc anh làm càn.
Mãi một lúc sau anh mới chịu rời khỏi môi cô, Lạc Phỉ đầu óc mơ hồ trừng mắt nhìn anh càng thêm tức giận.
“Anh mau đi đi.”
Nói xong cô kéo chăn lại che kín người, cô thật sự sợ sức ăn của người đàn ông này còn hôn nữa sợ anh sẽ lại nổi thú tính đè cô ra.
Hứa Tranh bị chọc cười môi cong nhẹ: “Nhớ thức ăn rồi hãy đi học.”
“Ừm.”
Lạc Phỉ gật gật đầu sau đó chui vào chăn, cô thật lòng mệt đến mức muốn nằm lì trên giường ngủ một giấc đến tối.
Hứa Tranh không gây khó dễ nữa anh đứng lên đi đến tủ đồ lấy áo vest khoác vào sau đó mới chậm rãi rời khỏi phòng.
Lúc Hứa Tranh xuống nhà bà Nguyên vội chạy ra trước khi rời khỏi nhà còn không quên căn dặn.
“Một lát tám giờ dì lên kêu cô ấy dậy để cô ấy ăn xong hãy đi học.”
“Vâng thiếu gia.” Bà Nguyên gật đầu cung kính đáp
“À, làm thêm nước ép cho cô ấy uống.”
“Tôi biết rồi thiếu gia.”
Bà Nguyên nhìn Hứa Tranh lên xe rời đi lúc này ngẩng nhìn lên trên tầng, rõ ràng sự chu đáo của anh dành cho cô làm bà Nguyên kinh hỉ.
Lần nữa thức dậy là nhờ tiếng gọi của bà Nguyên, Lạc Phỉ ngồi một lúc trên giường mới tỉnh táo được. Cô thay đồ sắp xếp tập vở sau đó xuống dưới nhà.
"Dì Nguyên, cháu…"
Lạc Phỉ vừa đi vào bếp vừa nói lại thấy bà Nguyên đang nói chuyện điện thoại thì ngừng lại, cô theo lịch sự mà đến bàn ăn ngồi im lặng.
Bà Nguyên thoáng nhìn cô sau đó đi ra một góc nói điện thoại, Lạc Phỉ không để tâm mấy tập trung ăn nốt phần ăn sáng.
Bà Nguyên nghe người bên kia nói chốc chốc nhìn Lạc Phỉ.
[Con trai ta để cô ta ở lại Các Lâm luôn sao?] giọng người phụ nữ tỏ ra bất ngờ nghi hoặc
"Vâng phu nhân." Bà Nguyên đáp
[Thật là… nó không sợ ông nội nó giận mà.]
"Phu nhân, cô gái này tính tình khá tốt."
[Tốt thì làm sao? Cô ta tốt hay không thì bây giờ đều không phải vì tiền của Hứa Tranh à? Bà cứ theo dõi thêm đi rồi nói lại cho ta.]
"Dạ phu nhân."
Bà Nguyên nghe đầu dây bên kia vang lên tiếng tút thì rầu rĩ lại nhìn đến Lạc Phỉ càng thêm đau xót. Hứa Gia vốn dĩ chỉ có mỗi Hứa Tranh là cháu lại còn là đích tôn nên đương nhiên rất nghiêm khắc trong việc chọn vợ cho anh.
Trước kia anh đều không giữ cô gái nào bên cạnh, sau đó sáu năm đi nước ngoài cũng không dính dáng đến cô gái nào vậy mà bây giờ về nước chưa bao lâu đã giữ một cô gái bên cạnh không tránh Hứa Gia sẽ lo lắng anh bị cô mê hoặc mà quên bản thân mình là ai.