Chương 22: Cô gái nhỏ muốn thắng

Hứa Tranh cười khẽ, tay vuốt ve đôi môi Lạc Phỉ một lúc.

Trong lòng anh thầm nghĩ, giá mà có thể, anh sẽ nhốt cô lại như một bức tranh được đóng khung trong phòng riêng chỉ mình anh có quyền chiêm ngưỡng.

Anh biết bản thân vốn cường đại, thứ gì thích là phải có, nếu không thể sở hữu thì sẽ hủy đi, không để ai chạm vào.

“Mọi người đợi anh kìa.” Lạc Phỉ nhíu mắt, hơi thở còn lạc nhịp nhắc anh

Hứa Tranh thả tay, thong thả dẫn cô đến ghế sô pha: “Chơi tới đâu rồi?”

“Vẫn lắc xí ngầu, Hứa Thiếu đã chơi đủ chưa? Môi Lạc Phỉ bị cậu làm sưng đỏ rồi đó.”

Lạc Phỉ đỏ mặt cúi đầu, môi thật sự hơi đau.

Hứa Tranh ngả lưng vào ghế, ánh mắt thỏa mãn: “Vẫn chơi tiếp được.”

“Haha, sảng khoái. Hôm nay phải lấy hết tiền của cậu. Quy tắc đơn giản thôi, đoán chẵn hay lẻ.”

Anh giao nhiệm vụ cho cô, nhìn đôi mắt sáng rực của Lạc Phỉ với tâm trạng đầy mong chờ, Hứa Tranh bỗng cảm thấy mình hoàn toàn bị mê hoặc, say đắm đến mức si cuồng.

Sở Bắc Nghi đặt bộ xí ngầu lên bàn, nhấn nút cho quay tự động, vai trò nhà cái đã sẵn sàng.

Lạc Phỉ tin vào trực giác, đặt chip vào chẵn.

Nắp xí ngầu mở ra , đúng là chẵn.

Cô hân hoan nhìn Hứa Tranh, anh cong môi cười khẽ xoa đầu cô như khen thưởng.

Hành động nhỏ ấy cũng đủ làm mọi người xung quanh chú ý, ánh mắt họ thoáng qua tia hứng thú.

Liên tục bốn lượt, Lạc Phỉ đều thắng lớn.

Cô hứng khởi nhìn đống chip chất lên trước mặt, trong tai vang tiếng càm ràm của Sở Bắc Nghi.

“Lạc Phỉ, em có mắt thần à?”

Cô gãi đầu, cười rối rít: “Không, chỉ là may mắn thôi mà.”

Sở Bắc Nghi xì mũi, bấm nút cho xí ngầu quay tiếp, nhướn mày thách thức: “Đặt hết không?”

Lạc Phỉ chớp mắt, còn đang phân vân thì Hứa Tranh vỗ nhẹ lưng cô, ý bảo cứ đặt hết.

“Ừm.” Cô gật đầu đưa hết đống chip về bên chẵn, lòng phấn khích không tả

“Lại chẵn? Hai ván trước là chẵn, anh không tin ván này lại chẵn tiếp nữa.” Sở Bắc Nghi càu nhàu, mở nắp xí ngầu

“Con mẹ nó.” Sở Bắc Nghi chửi một tiếng, vậy mà lại tiếp tục là chẵn

Lạc Phỉ phấn khích, nắm tay Hứa Tranh lay mạnh, suýt ôm chầm lấy anh: “Hứa Tranh, chúng ta thắng rồi.”

“Vui thế sao?” Hứa Tranh tâm tình rất tốt, nhìn cô vui sướиɠ mà môi cũng cong lên thành một đường

“Ừ, chừng này là bao nhiêu?” Cô chỉ vào đống chip, mắt lóe sáng

“Gần ba trăm triệu.”

Lạc Phỉ lại lần nữa reo hò: “Vậy là chúng ta lấy lại hai trăm khi nãy, còn lời thêm một trăm.”

Hứa Tranh bật cười, nhìn cô gái nhỏ đang rạng rỡ trước mặt, cô gái nhỏ này đúng là làm anh không thể ngừng yêu thương, tay ôm eo cô kéo chặt cô vào lòng sau đó đáy mắt lộ ra tia sáng.

“Vui lắm sao?”

Lạc Phỉ ngẩng đầu, nụ cười tươi như hoa nở trên môi, lòng anh như có ngọn lửa cháy rực, nao nao xao xuyến, thật tuyệt đẹp.

Mọi người xung quanh cũng bật cười, ngạc nhiên trước sự hồn nhiên của cô, còn Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh thì nhăn mặt.

“Lạc Phỉ, em đang giúp kẻ giàu càng giàu thêm à? Ai lại lấy tiền người nghèo cho người giàu thế?”

“Cậu ta là giàu nhất ở đây đó.”

Lạc Phỉ buồn cười cũng có chút ngại với bọn họ, cô đáp: “Xin lỗi.”

“Hứa Tranh, xem ra cô gái nhỏ của anh là đang giúp anh quản tiền đó.” Vệ Đoan Ny trêu đùa

“Không sao, cô ấy quản giùm tôi càng tốt, chỉ sợ cô ấy không quản hết thôi.”

Đúng là kẻ có tiền, nói câu nào ra là nồng nặc mùi tiền trong đó.

“Được rồi, về thôi.” Hứa Tranh vỗ lưng cô cất giọng trầm ấm, anh muốn đem bức tranh về ngắm nhìn phác họa

Không thể chờ thêm giây phút nào nữa.

Lạc Phỉ đang vui vẻ nên nhanh chóng gật đầu, dù sao mục đích là gỡ lại số tiền đã thua, bây giờ còn thắng thêm là quá tốt rồi, không chơi nữa vẫn là quyết định sáng suốt nhất.

“Này, ăn tiền cho đã đòi về?” Sở Bắc Nghi không vui ngăn lại

“Không chơi nữa, nếu thua, sợ là cô ấy lại cắn rứt mà tìm cách gỡ lại.” Hứa Tranh ôm lấy Lạc Phỉ, bộ dạng nhìn liền biết anh đang vui vẻ

“Lạc Phỉ, lần sau em không được như vậy, Hứa Tranh rất giàu, không phải lần nào bọn anh cũng ăn được tiền của cậu ta đâu.”

“Cậu ta ấy hả? Tiền đè chết bọn anh còn được, đừng giúp người giàu thêm giàu nữa.”

Lạc Phỉ bật cười trước những lời nói của Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh, đáp một tiếng rồi cùng Hứa Tranh ra về.

Mọi người nhìn hình ảnh cô đi bên cạnh anh không ngừng cười vui vẻ.

Hứa Tranh bên cạnh im lặng lắng nghe nhưng khóe môi rõ ràng cong cao.

“Chậc, lần này cậu chủ nhà họ Hứa bị quật rồi.” Vệ Đoan Ny tặc lưỡi nói

“Haha, nên thế.”

Thượng Hạo không có tâm trạng chơi đùa tiếp, hắn đứng dậy thong thả bỏ lại vài chữ cũng rời đi.

“Về trước.”

“Này, Thượng Hạo, cậu cũng không tiếp tục chơi sao?”

Thượng Hạo một mạch bỏ về cũng không đáp lời bọn họ, Sở Bắc Nghi nhìn cửa đống sầm thì chậc lưỡi: “Tâm trạng không tốt.”

Trong bốn người Thượng Hạo là kẻ khó đoán nhất cũng âm trầm nhất, có thể nói sự điềm tĩnh kia mới là thứ đáng sợ bởi vì càng điềm tĩnh thì khi nổi giận càng khó lường.