Lạc Phi cảm thấy tâm trạng nặng nề, suy nghĩ sau này vẫn nên ít đến đây, ít tiếp xúc với Thượng Hạo sẽ tốt hơn, cô cũng không có ý gì với Thượng Hạo nhưng có lẽ Hứa Tranh thì khác.
“Nào nào, tiếp tục chơi thôi.” Vệ Đoan Ny hào hứng làm bầu không khí sôi động trở lại
Lạc Phỉ nghiêng đầu nhìn Hứa Tranh, anh vẫn đang vùi mặt vào cổ cô, Lạc Phỉ đưa tay đẩy nhẹ anh, xấu hổ đến mức vành tai đỏ rực.
Hứa Tranh vẫn chưa buông cô ra, Lạc Phỉ thấy khó xử lại xấu hổ, thấp giọng nhìn anh nhắc nhở.
“Anh, buông tôi ra đi.”
“Một lát.”
Không có thỏa hiệp.
“Mọi người đang đợi…” cô cúi đầu thì thầm
Hứa Tranh ngẩng đầu, ánh mắt đen sâu chạm vào mắt cô, trong một khoảnh khắc giống như đang chiếm lấy linh hồn cô.
Anh càng nhìn càng thấy nơi này quá nhiều ánh mắt, quá nhiều người nhìn về phía cô.
Quá nhiều mối đe dọa.
Ý muốn chiếm hữu của anh dâng trào đến mức không che giấu nổi.
Anh càng ngày càng muốn đem bức tranh xinh đẹp trước mặt nhốt vào một nơi bí mật, chỉ để mình anh ngắm nhìn.
Phải, chính là độc chiếm.
“Không sao đâu, bọn họ tự chơi trước được.”
Chưa để cô phản ứng, anh cúi xuống ngậm lấy đôi môi đỏ của cô.
Cô bật thở hổn hển, cả người cứng lại, tay bấu lấy áo anh theo phản xạ.
Trước mặt bao nhiêu người, anh không hề do dự, không hề kiêng nể.
Môi lưỡi quấn quýt dường như xem nơi này không có người.
“Chậc, xem ai đó sốt ruột chứng minh chủ quyền kìa.” Sở Bắc Nghi cười thành tiếng
Nhưng không ai bất ngờ.
Vốn dĩ bọn họ cũng từng làm nhiều trò còn quá hơn trước mặt mọi người.
Chỉ khác là lần này người trong lòng Hứa Tranh quá thuần khiết khiến ai nấy đều thấy thú vị.
Hứa Tranh dùng thân hình cao lớn của mình gần như che kín Lạc Phỉ như thể sợ chỉ một ánh nhìn lướt qua của người khác cũng có thể làm cô bị bẩn.
Mục đích của anh chính là muốn trước mặt bọn họ cùng với cô quấn quýt cho ai đó hiểu, cô bây giờ là của anh.
“Ưm… Hứa Tranh…”
Lạc Phỉ thở không nổi, giọng rầm rì như cầu xin.
Cô run đến mức lòng bàn tay ẩm ướt.
Thời điểm này trong phòng có nhiều người như vậy khó lòng làm cô thoải mái cho nên rất căng thẳng.
Hứa Tranh dường như không nghe, nụ hôn càng lúc càng sâu càng triền miên, Lạc Phỉ như bị anh cướp đoạt hô hấp, hơi thở dồn dập, mặt đỏ ửng cả lên.
Triền miên quấn quýt không rời một lúc rất lâu, bên tai sớm đều là tiếng nói cười vui vẻ của những người xung quanh.
Lạc Phỉ càng lúc càng xấu hổ nhưng cơ bản không cách nào chống cự được cứ mặc nhiên để anh làm càn.
Hứa Tranh không muốn dừng lại, nghĩ đến cô khi nãy nói cười với Thượng Hạo, lòng anh càng thêm khó chịu, muốn cho Thượng Hạo thấy cô là người của anh, nghĩ cũng đừng nghĩ đến.
Thượng Hạo hiểu rõ tính cách Hứa Tranh, hắn cũng hiểu hành động đó là đang khıêυ khí©h chứng minh cho hắn biết điều gì, chẳng qua hắn chỉ nâng mắt nhẹ sau đó cũng không phản ứng gì cả.
Thượng Hạo chính là kiểu người cẩn trọng kín đáo.
“Anh Hứa Tranh trước kia cũng vậy với những phụ nữ khác sao?” Nghiêm Nhu Tuệ không kiềm được hỏi
Sở Bắc Nghi cười khẩy, lắc xí ngầu trong tay: “Lần cuối cậu ta đến gần phụ nữ là sáu năm trước khi vừa học xong đại học.”
“Ồ… vậy xem ra cô ấy được anh ấy thích thật.” Trong giọng Nghiêm Nhu Tuệ lộ rõ ghen tị
Phó Cảnh Minh nhún vai: “Chắc chắn thích. Không thích thì sao giữ bên người đến vậy? Bọn anh ai cũng giống nhau, quy tắc là một lần vui rồi thôi.”
Vệ Đoan Ny tặc lưỡi nhìn Lạc Phỉ bị ôm siết trong lòng Hứa Tranh: “Cô bé ấy nhìn đơn thuần thế mà rơi vào tay ác ma Hứa Tranh… tiếc ghê.”
Sở Bắc Nghi cười lớn hỏi: “Rơi vào tay Tam Thiếu thì tốt hơn chắc?”
Ai lại không rõ, Thượng Hạo so với Hứa Tranh cũng không tốt hơn.
Hai người họ là hai kẻ tàn nhẫn nhất trong Tứ Thiếu chẳng qua Hứa Tranh thì có dáng vẻ thanh lãnh thoát tục còn Thượng Hạo tuy phô bày ra sự ăn chơi của mình nhưng lại điềm tĩnh khó đoán.
Hai người họ vẻ ngoài đều đạo mạo nhưng che giấu bên trong là con sói hung hãn hiểm ác, đằng sau vẻ hoàn hảo ấy là sự nguy hiểm và bí ẩn khó lường.
Thượng Hạo hung hăng giơ chân đá chân Sở Bắc Nghi một cái cảnh cáo.
“Ui da, dùng lời nói không nên dùng vũ lực.” Sở Bắc Nghi khổ sở xoa xoa chân kêu lên
Vào tay ai cũng như nhau, cơ bản bọn họ không phải là người tốt.
Ít ra mỗi người đều mang sự kiêu ngạo của kẻ đứng trên đỉnh xã hội, cao ngạo đến mức không cho ai đυ.ng vào giới hạn của mình.
Nghiêm Nhu Tuệ cố tình tiếp cận Vệ Đoan Ny chỉ để có cơ hội gần Hứa Tranh hơn.
Cô ta biết anh thích tranh vẽ lại thanh lãnh, cấm dục được xem là sạch sẽ nhất trong bốn thiếu chủ thành phố A vì vậy càng tự tin rằng mình có thể gây ấn tượng.
Thế nhưng lại xuất hiện một Lạc Phỉ chẳng biết từ đâu ngán đường cô ta.
Ai cũng thấy được sự say mê Nghiêm Nhu Tuệ dành cho Hứa Tranh mà ngay cả Hứa Tranh cũng biết nhưng anh chưa từng đặt cô ta vào mắt.
Lạc Phỉ bị anh hôn đến đầu óc quay cuồng, trái tim hỗn loạn như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
Mãi lâu sau cô mới ổn định hơi thở, đôi má đỏ bừng, đôi mắt mông lung nhìn anh đầy thắc mắc lẫn xấu hổ, tại sao anh lại làm vậy trước bao nhiêu người?
Hứa Tranh cúi xuống, ánh mắt không giấu được du͙© vọиɠ chiếm hữu.
Bàn tay thon dài nâng cằm cô, ngón tay khẽ xoa lên đôi môi đỏ sưng vì nụ hôn.
“Em có biết… nếu bây giờ trong phòng không có ai, tôi sẽ lập tức làm chết em không?”
Lạc Phỉ bị câu nói trắng trợn ấy làm nóng bừng cả mặt.
Cô mím môi, trong mắt đầy oán trách nhưng cũng chẳng phản bác được.
“Đừng… nói nữa.” Cô lí nhí nói
Cô thực sự không hiểu một người bề ngoài thanh lãnh, thoát tục đến mức nhìn như chẳng nhiễm bụi trần tại sao lại có thể nói ra những lời táo bạo và xấu hổ như thế?