Lạc Phỉ ngồi xem mọi người chơi thêm một lúc, ban đầu còn thấy thú vị nhưng càng lâu lại càng cảm thấy mình bị tách biệt.
Ánh mắt Lạc Phỉ khẽ đảo qua căn phòng VIP 999 rộng lớn, quầy bar riêng, giá rượu như một phòng triển lãm, ánh đèn phản chiếu lớp thủy tinh lấp lánh.
Xa hơn còn là những mô hình bàn cược mô phỏng casino và cả một chiếc bàn bida tiêu chuẩn châu Âu.
Thế giới của những người giàu có đúng là biết cách tiêu khiển.
“Tôi đi xung quanh xem một chút.” Lạc phỉ nghiêng người sát lại Hứa Tranh
“Ừ.” Hứa Tranh đáp xong tay ôm eo cô mới chịu buông ra
Lạc Phỉ đứng dậy tự mình đi xem xung quanh.
Đi đến quầy bar, cô tò mò nhìn những chai rượu đủ màu sắc nhưng cũng hiểu mình không rành rẽ gì về chúng nên đành chỉ đứng ngắm.
“Có muốn thử không?”
Giọng đàn ông trầm thấp vang lên từ phía sau.
Lạc Phỉ khẽ giật mình quay lại, là Thượng Hạo.
Ánh mắt Lạc Phỉ chớp nhẹ, có chút bối rối nhưng vẫn gật đầu.
Thượng Hạo không nói thêm gì chỉ bước vào bên trong quầy bar, động tác thuần thục đến mức cô nhìn cũng biết đây không phải lần đầu hắn làm việc này.
Bàn tay lớn của anh mở nắp chai, đong rượu, lắc bình, từng bước đều trầm ổn và điềm nhiên.
Cô ngồi xuống chiếc ghế cao trước quầy, chống khuỷu tay lên mặt bàn: “Anh không chơi tiếp sao?”
Thượng Hạo dừng lại thoáng chốc, ngước mắt nhìn cô.
Đôi mắt sâu và lạnh, không biết là trời sinh vậy hay vì anh vốn luôn giữ khoảng cách với tất cả mọi người.
“Bị loại rồi.” Hắn đáp rồi cúi đầu tiếp tục
“A, cái đó đúng là khó chơi thật.” Cô cười gượng, vén nhẹ tóc mai đang rũ xuống
“Ừ, vẫn là không nên chơi.” Thượng Hạo thấp giọng đáp
Lạc Phỉ cảm thấy Thượng Hạo không dễ nói chuyện, cảm giác chân thật chính là anh có thể điềm tĩnh trước mọi thứ nhưng sự xa cách lãnh đạm rõ ràng không chối cãi được.
Thượng Hạo đẩy về phía cô một ly cocktail màu trắng ngọc, chất lỏng sóng sánh dưới ánh đèn như phủ một lớp sương mỏng.
Giọng hắn trầm thấp, từng chữ rơi xuống như mặt nước phẳng lặng bị khuấy nhẹ: “Cocktail Pear Martini. Rất nhẹ, sẽ không say.”
Pear Martini được mệnh danh là viên ngọc trai của dòng cocktail, trong trẻo với vị lê, chút chanh tươi và một lớp bưởi thoáng đắng.
Lạc Phỉ cúi nhìn ly cocktail, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú hiếm thấy.
Cô nâng ly, nếm thử ngụm đầu tiên.
Vị chua ngọt dịu dàng nổ bùng nơi đầu lưỡi, xen chút thanh đắng tạo nên sự hoàn mỹ khó giải thích.
Cô khẽ cười: “Rất ngon. Cảm ơn anh.”
“Ừ.” Thượng Hạo khóe môi khẽ nhếch, nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng nhận ra
Thượng Hạo đứng sau quầy bar, lặng lẽ quan sát Lạc Phỉ.
Cái dáng cô nhấp từng ngụm nhỏ, thỉnh thoảng nhăn mặt vì dư vị rượu khiến biểu cảm hắn càng khó đoán.
Thượng Hạo không phải kiểu đàn ông dễ động lòng, hắn biết rõ cô là người của Hứa Tranh và bản thân tuyệt đối không có ý định chen vào.
Nhưng không dễ chịu là thật.
Thứ vốn là của hắn lại bị người khác giành trước.
Cảm giác cạnh tranh bản năng trỗi dậy, chứ không phải yêu thích.
Một chút muốn chiếm lấy.
Một chút muốn che chở cho vầng trăng yếu ớt trước mặt, loại ánh sáng khiến người ta không nỡ nhìn quá lâu, sợ làm hỏng mất.
Lạc Phỉ cũng nhận ra sự lạnh lùng kiêu ngạo của Thượng Hạo.
Hắn im lặng như nước sâu, lạnh như sương đêm.
Dáng vẻ trầm tĩnh giống Hứa Tranh nhưng che giấu tâm tư thì lại vượt xa.
Bên kia, cuộc chơi đã vào vòng cuối, vài người bị loại, chỉ còn Vệ Đoan Ny và Hứa Tranh trụ lại.
Sở Bắc Nghi chọc nhẹ Phó Cảnh Minh, cả hai liếc về phía quầy bar cùng lúc, ánh mắt chất đầy ý vị.
Nghiêm Nhu Tuệ gần như dán mắt vào Hứa Tranh.
Cô ta mê mẩn vẻ tuấn dật, phong độ, sạch sẽ đến mức như thể đυ.ng vào anh sẽ phạm tội nhưng bất kể cô ta nói gì, Hứa Tranh đều giữ khoảng cách lạnh nhạt.
“Xem ra cô gái kia rất thích Tam Thiếu?” Nghiêm Nhu Tuệ cố ý nói, nửa như thăm dò
Hứa Tranh đang tập trung vào bài chỉ đến khi nghe câu đó mới khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vô thức hướng về quầy bar.
Lạc Phỉ đang ngồi cạnh Thượng Hạo.
Như một khung tranh dịu sáng bị người khác ngắm nghía.
Bức tranh xinh đẹp tuyệt mỹ của anh đang bị người khác ngắm nhìn.
Hứa Tranh im lặng đứng bật dậy.
“Này, chơi nốt đi.” Vệ Đoan Ny nhận ra, lập tức giữ anh lại
“Bỏ.”
Anh buông bài, không thèm nhìn, một mạch bước thẳng về phía quầy bar, từng bước dài và dứt khoát như một con dã thú cảm thấy lãnh địa của mình bị xâm phạm.
Phía sau, Vệ Đoan Ny khẽ híp mắt: “Cô gái đó… xem ra rất đặc biệt.”
“Ừ, cũng lạ.” Phó Cảnh Minh gật đầu
Cô ấy chưa bao giờ tin Hứa Tranh biết yêu.
Với Vệ Đoan Ny, Lạc Phỉ chỉ đáng thương, một con thỏ bị đặt lên thớt kẻ ác bá đáng sợ Hứa Tranh.
Ở quầy bar, Lạc Phỉ và Thượng Hạo vẫn giữ khoảng cách lịch sự.
Một người hỏi, một người đáp.
Không khí im ắng đến mức nghe cả tiếng đá va vào thành ly.
Cho đến khi Thượng Hạo bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén khóa chặt cô.
Giọng hắn vừa trầm vừa lạnh: “Vì sao hôm đó lại muốn tìm tôi?”
Lạc Phỉ giật mình, hai tay siết lấy ly.
Do dự một lát, cô mới nhỏ giọng đáp: “Tôi… vô tình nghe có người nói Tam Thiếu ở Đế Xa. Nên tôi mới thử đến tìm.”
Thượng Hạo không hỏi thêm gì nữa.
Không khí như bị ngăn giữa hai người bằng một lớp thuỷ tinh mỏng.
Lạc Phỉ thấy khó xử chỉ cúi đầu ôm lấy ly cocktail, chăm chú uống để né tránh ánh mắt sâu lạnh kia.
Thật sự, cô tìm Thượng Hạo chỉ vì tiền.
Dù kết quả dẫn theo con đường nào, Hứa Tranh hay Thượng Hạo, kết cục vẫn là tiền.
Cô cũng chẳng hối hận dù sao mục đích đã đạt, đó mới là điều duy nhất cô có thể bấu víu trong những ngày chật vật.
“Uống gì thế?”
Một cánh tay ôm lấy Lạc Phỉ từ phía sau, giọng nói trầm thấp, càn rỡ mà quen thuộc áp sát bên tai.
Lạc Phỉ giật mình, nghiêng đầu thì thấy Hứa Tranh.
Anh đặt cằm lên vai cô, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ khiến toàn thân cô run nhẹ.
Sự xuất hiện của anh như lớp bóng đêm phủ lên ngọn nến yếu ớt, chiếm cứ mọi khoảng không xung quanh.
“Là… Pear Martini.” Cô đáp, thấy sau lưng mình lạnh đi từng đợt
“Ừ, ngon không?”
Hứa Tranh hỏi nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Thượng Hạo, giọng điệu bình thản nhưng đáy mắt như có dao sắc.
Lạc Phỉ chỉ khẽ gật đầu.
Hứa Tranh áp môi sát cổ cô hơn, tóc anh khẽ chạm vào da khiến cô ngứa ngáy, khó mà hít thở bình thường.
“Thích thì sau này dẫn em đến đây nhiều hơn để Thượng Hạo pha cho em. Cậu ta rất giỏi khoản này.”
Lạc Phỉ không phải kẻ ngốc, ở gần anh cũng hiểu rõ hàm ý kia, cô vội lắc đầu: “Không cần đâu, tôi không thích uống những thứ này.”
“Vậy sao? Thế thì Thượng Hạo sẽ không vui đó.”
Ánh mắt Hứa Tranh đen sâu như muốn nhấn chìm người đối diện, anh nhìn Thượng Hạo mặt không biểu cảm, khóe môi nhếch nhẹ lên.
Thượng Hạo hạ mắt, thanh âm chợt lạnh đi: “Cậu không tự tin?”
Hứa Tranh nghiêng đầu không hề báo trước cắn mạnh lấy vành tai Lạc Phỉ ngay trước mặt Thượng Hạo.
“A…”
Lạc Phỉ khẽ kêu lên, giật mình đến đỏ mặt, cả cơ thể cô bị anh khóa chặt, không thể tránh.
Hứa Tranh liếc nhìn Thượng Hạo, khóe môi cong lên sự khıêυ khí©h lạnh nhạt.
“Hửm?”
Thượng Hạo vẫn nét mặt không chút dao động nhưng sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn cả tức giận.
Ánh mắt anh lướt qua vết đỏ mới in trên cổ và tai Lạc Phỉ, rồi lẳng lặng rời đi.
Sở Bắc Nghi cùng những người khác tiến lại, phá đi bầu không khí căng thẳng: “Tình huống gì đây? Nhìn như sắp nổ ra chiến tranh vậy.”
“Không có gì.” Thượng Hạo đáp gọn, sau đó vòng qua quầy bar, đi thẳng đến ghế sô pha ngồi xuống
Mọi người cư nhiên hiểu tâm trạng Thượng Hạo đang không tốt bởi vì khi hắn không vui sẽ thường im lặng nhưng lại tạo ra một bầu không khí vô cùng bức người đến ngột ngạt.