Lạc Phỉ vừa tắm xong, tay cầm khăn lau tóc, vốn định tiếp tục vẽ nốt bức tranh dang dở thì điện thoại rung tin nhắn của Hứa Tranh.
[Chuẩn bị đến Đế Xa.]
Cô nhíu mày tỏ vẻ không muốn nhưng cũng không có cách nào nên đành tùy tiện chọn một bộ đồ dễ nhìn nhất.
Lạc Phỉ xuống nhà vừa vặn chiếc xa Ferrari đã dừng trước cổng, cô đeo túi xách liền chạy ra. Hưng Phác mở cửa cho Lạc Phỉ, cô khách sáo cảm ơn một tiếng lên hàng sau ngồi cạnh Hứa Tranh.
Hứa Tranh dựa lưng ở ghế hai mắt nhắm nghiền, bên cánh mũi cô còn ngửi được mùi rượu thoang thoảng, hình như anh vừa ở buổi tiệc nào đó về.
Mãi một lúc giọng nói trầm trầm êm tai vang lên bên tai cô: “Có vài người bạn muốn gặp em.”
“Gặp tôi sao?” Lạc Phỉ không tránh bất ngờ
Cô có gì mà bọn họ cần gặp chứ?
Nghĩ đến hai cái miệng xấu xa không có tí tốt lành nào của Sở Bắc Nghi cùng Phó Cảnh Minh cũng làm cô ngán ngẩm.
Lúc Lạc Phỉ xuống xe cùng Hứa Tranh ở trước Đế Xa, cảm giác bị những ánh mắt nóng bỏng nhìn chăm chăm vẫn như mọi ngày, cô chỉ nép mình đi bên cạnh anh vào thang máy riêng.
Cửa thang máy vừa khép, không báo trước, Hứa Tranh cúi đầu hôn lên cổ cô.
Lạc Phỉ giật mình, đôi mắt mở to nhưng không kịp phản ứng.
Anh gần như không cho cô cơ hội chạy trốn.
Nụ hôn trượt từ nhẹ đến sâu, từ liếʍ mυ"ŧ đến cắn khẽ.
Mỗi dấu răng lưu lại trên làn da mịn của cô đều khiến cô run lên, bàn tay vô thức bấu lấy vai anh.
“Sao… sao vậy?” Cô thở gấp, giọng run nhẹ
Hứa Tranh không đáp.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào vết đỏ mình để lại, ánh mắt thâm trầm đầy chiếm hữu.
Khóe môi nâng lên, nụ cười nửa như kiêu ngạo nửa như thỏa mãn.
Cửa thang máy mở ra, anh mới chịu buông.
Ánh mắt lập tức liếc xuống cổ cô, nơi vết hôn vừa in rõ đủ làm tâm trạng anh tốt lên thấy rõ.
Hôm nay Lạc Phỉ mặc chiếc đầm trắng cổ vuông hai tầng, dài ngang gối.
Kiểu váy đơn giản nhưng tinh tế, khoe được bờ vai nhỏ nhắn và đôi chân thon dài.
Mái tóc xõa mềm, làn da trắng trong mịn chỉ một chút son đỏ cũng đủ khiến cả người cô nổi bật như một nét vẽ sạch sẽ trong mắt người khác.
Còn trong mắt Hứa Tranh, vẻ đẹp ấy khiến anh chỉ muốn đánh dấu, để bất kỳ ai nhìn vào cũng biết cô là của anh.
Phòng VIP 999 vẫn là nơi không ai dám đến gần.
Hứa Tranh đưa Lạc Phỉ bước vào, cô nhìn lướt qua, ngoài ba người đàn ông quen mặt còn có hai cô gái lạ.
Khí chất bọn họ hoàn toàn khác hẳn những cô nàng thường lui tới nơi này, váy áo lộng lẫy, gương mặt xinh đẹp kiêu kỳ, rõ ràng đều là tiểu thư danh giá.
“Ô, tới rồi à.” Sở Bắc Nghi lập tức reo lên khi thấy họ
Lạc Phỉ khẽ cúi đầu chào, ánh mắt dồn tới khiến cô càng rụt rè chỉ dám ngồi sát cạnh Hứa Tranh.
“Xin chào, chị là Vệ Đoan Ny.” Cô gái mặc váy đỏ nhiệt tình chìa tay ra trước
Lạc Phỉ ngập ngừng nhưng vẫn đưa tay bắt.
Vệ Đoan Ny cầm lấy, mắt sáng lên: “Tay em đẹp thật. Nghe nói em cũng học hội hoạ?”
“Vâng… em năm cuối mỹ thuật hội hoạ.” Cô ngại ngùng đáp
“Trùng hợp ghê. Đây là bạn chị, Nghiêm Nhu Tuệ cũng học hội hoạ ở Mỹ mới về.”
Vệ Đoan Ny giới thiệu xong, Lạc Phỉ mỉm cười chào.
Nhưng Nghiêm Nhu Tuệ chỉ nhìn cô một cái rồi quay đi, thái độ rõ ràng không mấy thiện cảm.
“Mỹ nữ này đúng kiểu trong sáng quá mức luôn. Hứa Tranh, em không ngờ gu anh là như vậy đấy.” Vệ Đoan Ny cười trêu
Hứa Tranh chẳng buồn đáp chỉ nhàn nhạt đưa tay ôm eo Lạc Phỉ.
Ngay lúc ấy, ánh mắt tất cả đều đồng loạt đổ dồn vào cổ cô, vết hôn đỏ đậm cùng dấu răng mới toanh nổi bật trên làn da trắng ngần.
“Ôi chao… cái gì đây?” Phó Cảnh Minh huýt sáo chỉ vào cổ cô rồi liếc sang Hứa Tranh
Anh chỉ nhướng mày, bộ dạng chẳng hề phủ nhận.
Lạc Phỉ đưa tay chạm lên cổ, lập tức hiểu ra chuyện gì.
Gương mặt cô đỏ bừng đến tận mang tai, quá mức xấu hổ ngượng ngùng.
“Nào nào, chúng ta chơi bài. Quy tắc như cũ.” Sở Bắc Nghi cầm bộ bài tây lên hào hứng nói
“Được, lâu rồi chưa chơi.” Vệ Đoan Ny rất hào hứng chờ đợi
“Em chơi giúp tôi đi.” Hứa Tranh nghiêng đầu nhìn Lạc Phỉ trầm giọng nói
Lạc Phỉ không biết bọn họ chơi gì, cô cũng ít khi chơi bài nên liền từ chối nhưng Hứa Tranh lại bảo anh sẽ ở sau chỉ cô cho nên đành đồng ý.
Bài bọn họ chơi là Poker, cô nhìn Sở Bắc Nghi chia bài, trước mặt mỗi người còn có thêm Poker Chip, cô vẫn là chưa từng chơi bộ môn này.
“Nào nào, theo không?”
Lạc Phỉ lật hai lá bài rồi vụng về đưa cho Hứa Tranh xem.
Anh chỉ liếc nhẹ, không nói tốt hay xấu.
“Em theo không?” Anh nghiêng đầu hỏi
“Không biết nữa, tôi chưa từng chơi.” Cô lí nhí đáp
“Tin vào trực giác.” Hứa Tranh rất bình thản nói
“Ừm, theo.”
Sau đó chỉ thấy Hứa Tranh nhoài người đem vài thẻ chip quăng ra trước.
Mọi người cũng sôi nổi tiếp tục, cũng là cảm thấy Hứa Tranh đối với cô đặc biệt khác xa với những người phụ nữ khác.
Sau đó ba thẻ bài trên bàn vốn úp ngược được lật lên, cô giương mắt nhìn Hứa Tranh vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh khó đoán.
Lạc Phỉ không rõ quy tắc, Hứa Tranh ở bên cạnh chỉ cô, cơ hồ cô không có may mắn với cờ bạc, số chip anh bỏ ra rất nhiều, cô cũng không biết là bao nhiêu tiền chỉ thấy ai nấy đều sôi nổi phấn khích.
Đến lượt cuối cùng, chỉ thấy còn cô và Thượng Hạo là trụ lại.
“All in.” Thượng Hạo ngẩng đầu đẩy toàn bộ số chip về trước
“Ha, theo.” Hứa Tranh tiếng cười bật ra cổ họng cũng đem chip đặt toàn bộ
“Chơi lớn thế hai đại ca?” Sở Bắc Nghi phấn khích kêu lên
Nhìn màn long tranh hổ đấu như vậy sao không kí©h thí©ɧ được?
Khoé môi Hứa Tranh nâng lên, nhún vai sau đó cùng với Thượng Hạo lật bài.
Cô không biết là ai thắng, chỉ nghe Sở Bắc Nghi la lên thùng phá sảnh.
Nếu là thùng phá sảnh, vậy là bài của Thượng Hạo, gồm lá 10, J, Q, K, A cùng một nước Bích.
Của cô chỉ là tứ quý 8 và một lá 3.
Cho nên người thắng là Thượng Hạo.
Cô có chút buồn bã nhìn Hứa Tranh, nào ngờ anh lại trực tiếp ôm chặt eo cô sau đó đem đầu cọ vào cổ cô, thấp giọng hỏi: “Chơi tiếp không?”
Tình huống này làm mọi người hiếu kì không nghĩ Hứa Tranh lại hành động thân mật như thế, không giống trước kia anh sẽ không chủ động tiếp xúc như vậy.
Mục đích của Hứa Tranh chính là cho người đối diện thấy mà đối diện là Thượng Hạo.
Thượng Hạo thì thấy Hứa Tranh trẻ con, hắn nghiễm nhiên cong môi đem ly rượu lên uống.
“Hứa Thiếu có khác đã thua như thế còn muốn tiếp.” Phó Cảnh Minh hào sảng đáp
“Chỗ đó là bao nhiêu thế?” Cô có chút tò mò hỏi
“Không nhiều.” Anh chậm rãi đáp: “Tầm hai trăm triệu.”
Lạc Phỉ: “???”
“Haha, em đừng lo, số tiền đó với cậu ta không đáng là bao.”
Nhưng mà như thế là quá nhiều. Cô biết khi nào kiếm ra hai trăm triệu?
“Anh chơi đi, cảm giác tôi không may mắn.” Cô lắc đầu, dù sao nếu anh tự chơi, anh thua cũng hơn là cô
“Em gái, em là đang lo cậu ta hết tiền sao?” Vệ Đoan Ny cười khẽ
Lạc Phi sợ mọi người mất vui nên vội giải thích: “Không phải, do em không hiểu quy tắc chơi nên là cứ để anh ấy chơi đi. Em nhìn là được rồi.”
“Được.” Hứa Tranh nhoẻn môi cười
Nghiêm Nhu Tuệ nhìn hai người họ đôi mắt tối sầm, hai tay cũng nắm lại, cư nhiên Hứa Tranh lại dùng thái độ khác với Lạc Phỉ, làm cô ta không khỏi đố kị.
Thượng Hạo nhìn Lạc Phỉ chốc lát, tầm mắt nhanh chóng rời đi.