Buổi tiệc xa hoa tràn ngập ánh sáng và tiếng đàn du dương.
Những bộ trang phục tinh tế, những tiếng cười trò chuyện hòa quyện tạo thành một bức tranh sang trọng, thanh lịch.
Hứa Tranh một thân vest đen trơn vô cùng thời thượng, vóc dáng cân đối, dáng người cao lớn tạo ra khí chất bất phàm, đáy mắt đen sâu thẳm như nhìn thấu mọi thứ.
Anh ngồi ở chiếc ghế sô pha trong góc, bên cạnh là Thượng Hạo trong bộ vest ghi sáng, tay nâng ly rượu lắc đều chậm rãi.
Hai người đàn ông hô mưa gọi gió ngồi bên cạnh nhau tỏa ra cùng một loại hơi thở của kẻ đứng đầu săn mồi đầy nguy hiểm cư nhiên vừa làm người ta phải chú ý cũng phải kiêng nể e dè.
Buổi tiệc hôm nay vốn chẳng hợp với bọn họ chỉ là tiệc chào đón Vệ Đoan Ny, tiểu thư Vệ gia trở về nước lập nghiệp.
“Thế nào rồi?” Thượng Hạo khẽ nghiêng đầu hỏi
Hứa Tranh liếc sang, mày hơi nhướn: “Ý gì?”
“Cô gái đó?” Thượng Hạo hỏi, môi cong lên đầy ẩn ý
Hứa Tranh nhếch môi cười lạnh: “Vẫn tốt.”
Thượng Hạo im lặng, chỉ tiếp tục uống rượu.
“Hứng thú?” Giọng Hứa Tranh thản nhiên nhưng đáy mắt lại tối đi.
Anh biết rõ bản thân vẫn khó chịu, dù sao Lạc Phỉ ban đầu tìm Thượng Hạo còn anh lại là người mang cô đi.
Thượng Hạo cười lạnh, hắn cũng không phải kẻ không biết điều, chí ít hắn đủ lí trí biết rõ chuyện nên làm, hắn chỉ lắc đầu nhạt giọng nói.
“Chỉ là cảm thấy cô gái đó khá đáng thương.”
Hứa Tranh lại nghe ra ý khác, giọng hạ thấp liếc mắt nhìn Thượng Hạo: “Từ bao giờ Tam Thiếu biết thương hoa tiếc ngọc thế?”
Thượng Hạo nhún vai, thái độ vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ: “Cậu hiểu rõ lí do mà.”
Lí do bởi vì Lạc Phỉ tìm hắn đầu tiên nên hắn sinh ra cảm giác vốn dĩ nên là của hắn. Thượng Hạo cùng lắm cảm thấy khá thú vị nhưng hắn không phải kẻ không có suy nghĩ mà làm chuyện không nên.
Phụ nữ vẫn là với hắn không có tình cảm yêu đương, hứng thú hoặc không.
“Yên tâm. Không chết được.”
Chỉ thấy mày của Thượng Hạo nhíu lại rất khó nhận thấy sau đó nhanh chóng giãn ra không nói thêm lời nào.
Đúng lúc đó, Sở Bắc Nghi và Phó Cảnh Minh kéo nhau lại, theo sau là hai cô gái xinh đẹp.
“Lâu quá không gặp, hai người lại trốn ở đây?”
Người lên tiếng là cô gái mặc váy đỏ xẻ tà, dáng người gợi cảm, gương mặt sắc sảo rực rỡ, Vệ Đoan Ny, tiểu thư Vệ gia kiêu kỳ, nhà thiết kế tài năng.
Vệ Đoan Ny tính tình khá phóng khoáng cởi mở, mang trên người nét đẹp kiêu sa, cô ấy quen với Sở Bắc Nghi từ nhỏ nên cũng nhờ vậy mà tạo quan hệ với ba người kia.
Cô ấy ngồi xuống cạnh Hứa Tranh, môi cong đầy rạng rỡ.
“Tiệc mà ngồi yên một chỗ thật mất hứng.” Sở Bắc Nghi càu nhàu
“Giới thiệu một chút, bạn em Nghiêm Nhu Tuệ, cô ấy vừa từ nước ngoài về, chuyên ngành hội hoạ đó.”
Vệ Đoan Ny hướng tới cô gái đi bên cạnh mình đã ngồi đối diện Hứa Tranh, đặc biệt giới thiệu cho anh.
Hứa Tranh liếc mắt, tầm mắt dừng không quá một giây.
Nghiêm Nhu Tuệ mặc chiếc váy đen cúp ngực dài đến mắt cá chân, siết eo để lộ vòng eo thon gọn, cả người lộ ra quyến rũ xinh đẹp, gương mặt kiều diễm mỉm cười với Hứa Tranh.
Chẳng qua là có nhan sắc, nồng đượm vẻ gợϊ ȶìиᏂ không hề tinh khiết như cô gái nhỏ ở nhà của anh, không phải ai học hội hoạ cũng thanh thuần trong sạch như cô.
“Em nghe nói anh Hứa thích tranh còn sắp mở triển lãm. Em có thể tham gia không?”
Vừa gặp lần đầu đã gọi thẳng anh Hứa Tranh, cô gái Nghiêm Nhu Tuệ quả là làm những người khác trầm trồ.
“Có thể đi cùng với bọn họ.” Hứa Tranh không chậm không nhanh đáp lời
“Vậy thì tốt quá, em vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm, vẽ cũng tạm được, có gì hôm nào nhờ anh xem tranh của em chỉ bảo thêm cho em.” Nghiêm Nhu Tuệ vừa nói lại thẹn thùng vuốt tóc bên tai
Hứa Tranh cảm thấy chán ghét, cầm ly rượu lên uống.
Cô gái có chút xấu hổ khi bị lơ đi, vẫn là Phó Cảnh Minh thương hoa tiếc ngọc vội nói: “Hứa Thiếu có thể không rảnh nhưng mà bên cạnh cậu ta có người có thể giúp em đó.” Nói rồi còn cố ý nhướn mày với Hứa Tranh.
Hứa Tranh quăng ánh mắt băng lãnh qua cho hắn.
“Thật sao ạ? Cũng được, em đang muốn phát triển một chút.”
Tuy là muốn đích thân Hứa Tranh chỉ dẫn nhưng vẫn phải miễn cưỡng chấp thuận, vẫn là nên tạo thiện cảm.
“Hứa Tranh, không phải có thủ khoa ngành mỹ thuật hội hoạ sao? Bảo...”
“Câm miệng.”
Hứa Tranh nhíu mày, lời nói nặng nề phát ra làm cho Phó Cảnh Minh im bật.
“Ây da, thế là kim ốc tàng kiều sao?” Sở Bắc Nghi trêu đùa
Hứa Tranh lần nữa đem đôi mắt u ám nhìn Sở Bắc Nghi, anh vẫn không thoải mái muốn đem cô ra ngoài cho mọi người biết đến.
“Kim ốc tàng kiều? Hứa Tranh, không phải lâu rồi anh không gần phụ nữ sao?” Vệ Đoan Ny nghe thấy thì kinh ngạc
Đã sáu năm từ lúc Hứa Tranh học xong đại học sau đó sang nước ngoài, khoảng thời gian đó đột nhiên chẳng rõ lí do là gì mà Hứa Tranh cấm dục không tìm phụ nữ nữa.
Nguyên nhân chỉ có anh rõ, bởi vì anh không tìm được “bức tranh” thỏa mãn được anh để anh có thể say mê ngắm nhìn cũng như phác họa nó. Cảm giác những người kia rất thô tục nên anh không có hứng thú.
“Ngày đầu vừa về nước cậu ta đã hớt tay trên Thượng Hạo rồi. Kịch tính như phim vậy.” Sở Bắc Nghi càng nói càng hăng say không nhìn thấy sắc mặt tối đen của hai người kia
“Là sao?” Vệ Đoan Ny không hiểu
“Cô gái đó là tìm Tam Thiếu nhưng Hứa Tranh lại giả làm Tam Thiếu lên giường với người ta, cho nên có nên gọi là hớt tay trên không?”
“Sở Bắc Nghi.”
Sở Bắc Nghi nghe đồng loạt hai âm thanh lạnh thấu xương, da gà nổi đầy vội câm miệng nhưng hắn vẫn là khoái chí khi chọc được hai kẻ ác bá kia.
“Thật sao? Cô gái nào lại làm Hứa Tranh vốn cấm dục lại đi tranh giành với anh em của mình?” Vệ Đoan Ny càng thêm tò mò
Vệ Đoan Ny cũng gọi là quen biết với họ lâu, vẫn đủ hiểu biết với bốn người họ, Hứa Tranh chính là biểu tượng cho một kẻ ngạo mạn nhưng khoác trên người dáng vẻ thanh lãnh thoát tục huống chi trong khi những người khác mỗi ngày một cô gái lên giường thì sáu năm anh không đυ.ng vào phụ nữ.
“Tranh giành? Cô ấy còn không biết mặt Thượng Hạo, nói gì là giành?” Hứa Tranh cười lạnh, đem ly rượu nốc cạn
“Như vậy cũng không được, người ta tìm Thượng Hạo, căn bản đâu tìm cậu.” Phó Cảnh Minh ngao ngán phản bác
Hứa Tranh nghĩ đến chuyện này lần nào cũng không vui, dù sao anh tự biết là mình bẫng tay trên của Thượng Hạo nhưng biết làm sao được, Lạc Phỉ đặc biệt đúng sở thích của anh, nghệ thuật vẫn nên để người am hiểu nó sở hữu, vào tay người khác chỉ phí phạm.
“Nhưng làm sao được? Cô ấy bây giờ là người của tôi rồi, lúc đó là Thượng Hạo, chắc gì cậu ta hứng thú với cô ấy?”
Lời này mà Hứa Tranh cũng lí lẽ được.
“Không hẳn.” Thượng Hạo nãy giờ đột nhiên lên tiếng, thanh âm sắc lạnh: “Sao cậu biết tôi sẽ từ chối?”
Rõ ràng Thượng Hạo là người kín đáo nhất trong bốn người họ, trước nay tâm tư hắn khó đoán nhất, hắn không ngần ngại phô trương sự ăn chơi của mình trong thành phố A nhưng hắn là con người cẩn trọng đến mức nhiều lúc ba người họ không biết hắn làm gì muốn gì.
Bây giờ chính Thượng Hạo nói như vậy càng làm bọn họ kinh ngạc khó hiểu.
Hai đôi mắt phát sáng, tựa như muốn đem đối phương cắn xé ra, mọi người bị khí thế của hai người áp bức, sợ hãi đến không dám lên tiếng. Hai tên ác ma này cư nhiên ngấm ngầm tuyên chiến với nhau chỉ vì một cô gái?
“A, làm người ta tò mò quá.” Vệ Đoan Ny mỉm cười xinh đẹp làm ra vẻ hiếu kì
“Muốn không? Kêu Hứa Tranh dẫn đến là được.” Phó Cảnh Minh đề xuất
“Hứa Tranh, anh sẽ không giấu cô gái nhỏ đó với tụi em đâu nhỉ?” Vệ Đoan Ny nâng mày xinh đẹp, cười tươi hỏi
Hứa Tranh im lặng nhưng đôi mày anh tuấn đã nhíu lại.