Ngồi được một lúc, điện thoại của Lạc Phỉ reo lên, cô nhìn dãy số lại, suy nghĩ chốc lát mới nghe máy.
“Alo?”
[Đang ở đâu?] Ngữ phí lạnh lẽo quen thuộc từ đầu dây bên kia khiến sóng lưng Lạc Phỉ lạnh toát
Là Hứa Tranh.
Lạc Phỉ kinh hoảng nhìn Mặc Lâm sau đó nhỏ giọng đáp: “Đang ở cùng bạn.”
[Nam?]
“Ừm.” cô cắn môi lo lắng đáp
[Là bạn thế nào mà đi ăn riêng? Còn nhiệt tình gắp đồ ăn cho em?]
Lạc Phỉ chấn kinh, đảo mắt nhìn ra bên ngoài, nhanh chóng nhìn thấy chiếc xe Ferrari đen sang trọng đối diện đường, đồng tử cô co rút, căng thẳng nhìn chằm chằm chiếc xe.
“Tôi…” nhất thời cô luống cuống không biết nên giải thích thế nào
[Ra đây.] Hứa Tranh lời nói mang theo sự lười nhác ra lệnh
“Tôi...”
Lạc Phỉ không có can đảm, nếu bây giờ ra ngoài sẽ dễ dàng biết được cô cùng Hứa Tranh có quan hệ.
[Lại không ngoan rồi.]
Lạc Phỉ nghe ra ngữ khí không vui của anh thì càng thêm căng thẳng, cô cúi đầu đáp ứng: “Tôi ra ngay.”
Lạc Phỉ tắt máy, bồn chồn nhìn ra ngoài, sau đó nhìn đến Mặc Lâm, cô lúng túng nói: “Xin lỗi, mình có việc bận phải về trước.”
Mặc Lâm ngạc nhiên nhìn theo cô: “Sao thế?”
“Ừm… bạn mình đến đón đi xem tranh vẽ, lần sau chúng ta nói tiếp nhé.”
Không chờ Mặc Lâm phản ứng, Lạc Phỉ đã cầm cặp đứng lên, Mặc Lâm nhìn dáng vẻ hối hả của cô thì quay người theo nhìn.
Hắn thấy cô băng qua đường trực tiếp leo lên chiếc xe sang trọng đối diện.
Tầm mắt Mặc Lâm thu lại, mày liền cau chặt.
Ferrari đen biển số tứ quý một.
Trên trán Mặc Lâm phủ tầng sương u ám, thành phố A này vẫn là có vài thứ đặc biệt đến mức ai nhìn vào cũng biết chủ nhân của nó là ai.
Trong khi đó, Lạc Phỉ ngồi vào ghế sau cạnh Hứa Tranh, cô căng thẳng không dám nói tiếng nào, rõ ràng ai đó đang có tâm trạng không tốt.
Hứa Tranh nghiêng đầu chống tay ở má nhìn Lạc Phỉ, ánh mắt tựa như một con sói hung hăng đang rình con mồi nhỏ, sau khi nghe bà Nguyên nói cô đã rời đi thì làm anh không vui vẻ mấy bởi vì ý định của anh sẽ giữ cô bên cạnh lâu hơn.
“Có gì cần nói không?” Hứa Tranh nhìn Lạc Phỉ thấp giọng hỏi
Lạc Phỉ nhìn anh chốc lát, cô giải thích: “Là bạn quen lâu năm, đã lâu mới gặp nên hẹn đi ăn.”
Hứa Tranh nghiền ngẫm gì đó lại nói: “Bạn mà chỉ có hai người? Cậu ta còn nhìn em đắm say?”
“Không phải, quả thật chúng tôi không có gì hết.”
Ánh mắt tên nam sinh khi nãy nhìn Lạc Phỉ rõ ràng là say mê dịu dàng, nhìn vào liền rõ hắn thích cô.
“Tôi không thích đồ của mình bị người khác dòm ngó. Em cũng nên hiểu rõ tình trạng mình lúc này.”
Nghe giọng điệu lạnh lùng cảnh cáo của anh, Lạc Phỉ như có luồng khí lạnh thổi qua l*иg ngực, cô rũ mắt đáp: “Tôi biết rồi nhưng mà sau này anh không cần đến đón tôi, lỡ ai thấy sẽ không hay.”
“Làm sao?” anh nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng
“Nếu mọi người biết sẽ nghĩ không tốt về anh.” Lạc Phỉ lấp liếʍ nói
“Hừ, nghe lại như không tốt cho em? Sợ mọi người biết quan hệ giữa tôi và em sao?”
Cô gái nhỏ này tâm tư không hề che giấu đang muốn phân rõ với anh, không cho ai biết quan hệ giữa bọn họ.
Lạc Phỉ lắc đầu phủ nhận: “Anh là người có tiếng tăm, nếu thấy đi với tôi sẽ không hay.”
“Yên tâm, tôi tự biết tính toán, em chỉ cần ngoan ngoãn là được.”
Trước nay người phụ nữ nào ở cạnh Hứa Tranh cũng muốn được chú ý đến, mục đích là nổi tiếng, danh lợi, Lạc Phỉ đúng là làm anh mở rộng tầm mắt, cô luôn luôn né tránh anh.
“Về sau em dọn về biệt thự Các Lâm của tôi ở đi.”
Anh thật sự có ý định giữ cô bên cạnh sao?
Lạc Phỉ mơ hồ nhìn anh: “Cần thiết không? Tôi ở…”
Lạc Phỉ định nói gì thêm thì nhận được ánh mắt đen bức người của anh, cô liền nhỏ giọng đồng ý: “Tôi biết rồi.”
Hứa Tranh hừ lạnh không đáp.