Chương 29

Trước tiên là công việc ngoài vườn vào buổi sáng.

Đêm qua có mưa, đất ngoài kia vẫn còn ẩm, là thời điểm lý tưởng để tranh thủ gieo hết hạt giống vào khu vườn rau.

Đậu Hà Lan và cà chua cần dựng giàn, còn cà rốt, hành tây và bắp cải thì phải chia từng luống riêng để trồng, măng tây với hẹ cũng phải tranh thủ trồng gấp…

Dù mùa xuân chỉ mới bắt đầu, nhưng Sivey đã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đến gần. Muộn nhất là ngày mai, không! Tốt nhất là trong hôm nay, cậu phải trồng xong hết hạt giống trên tất cả các mảnh đất đã khai hoang trong vườn rau.

Tiếp theo, trong nhà cũng cần bổ sung thêm một ít nguyên liệu nấu ăn.

Thôn Bailey mà Sivey đang sống được xem là một nơi khá sung túc, chỉ cần nhìn ông Khắc Lâm mở được tiệm thịt trong thôn là đủ hiểu.

Điều này đồng nghĩa với việc cậu có thể mua được khá nhiều thứ ở thôn.

Cậu đang lo, thức ăn trong nhà có đủ để nuôi một con rồng hay không. Nên sau khi xong việc ngoài vườn, cậu phải tranh thủ ra ngoài mua thêm chút đồ ăn nữa.

Sau bữa sáng, Austin ở lại bếp rửa chén, còn cậu thì vào phòng chứa đồ ở tầng dưới, lôi ra túi hạt giống đã mua ở chỗ lão Âu Luật từ hai ngày trước.

Mang hạt giống bước ra từ cửa sau của nhà bếp. Cậu lập tức khựng lại, khu vườn bên ngoài đã thay đổi hẳn.

Suốt ngày hôm qua, ngoài việc khai hoang khu trồng rau, Sivey còn cẩn thận trồng hết số hoa đã mua về. Những bụi kim ngư thảo hồng nhạt cùng hoa chuông xanh được cậu trồng chen chúc nhau, bên cạnh là những gốc hoa dạ lan hương màu xanh thẫm. Mấy loài hoa dại mang hương thơm thoang thoảng, tạo thành một dải màu rực rỡ như hoàng hôn buông xuống, từ màu hồng nhạt tới màu xanh lam.

Mấy chậu hoa anh túc đỏ rực vẫn được đặt trong bình gốm, dựa sát vào góc tường, nở bung rực rỡ bên cạnh vài loài cây xanh chưa kịp nở hoa.

Chỉ có điều làm Sivey có hơi tiếc, đó là mớ hạt cỏ mới gieo ngày hôm qua vẫn chưa kịp nảy mầm, khiến mặt đất trống nhìn hơi xấu xí.

“Đây là hoa hắt xì hoa.” Austin ngồi xổm trước bụi kim ngư thảo hồng nhạt, lấy ngón tay chọc cho cánh hoa lay lắt ngả nghiêng.

“Austin, nó không gọi như vậy, nó là hoa kim ngư thảo.” Sivey cố nhịn cười, cậu thật sự muốn lấy ngón tay chọc vào trán Austin một cái xem hắn có nghiêng ngả giống bông hoa kia hay không.

“Tôi thích gọi nó là hoa hắt xì.” Hắn buông tha bụi hoa tội nghiệp, đứng dậy che bớt ánh nắng, rồi cúi đầu hỏi: “Hôm nay chúng ta làm gì?”

Bóng Austin cao lớn che khuất một phần ánh nắng, hắn hơi cúi đầu xuống nhìn Sivey, liền bị cậu tiện tay đội cho một cái mũ rơm.

“Kim ngư thảo mà nghe anh gọi như vậy chắc nó sẽ khóc mất. Hôm nay chúng ta phải gieo hết chỗ hạt giống này. Công việc hơi nặng đấy, phải bắt đầu nhanh thôi.”

Cậu giơ chiếc rổ đựng hạt giống lên lắc lắc về phía Austin, Austin liền đẩy lại vành mũ cho không bị che tầm nhìn.

Sau khi gỡ đám dây thường xuân vướng víu, Austin vác cuốc và cào đi theo sau Sivey, tiến về phía vườn rau.

Mấy luống đất hôm qua vừa dọn xong vẫn còn ướt sũng vì mưa. Dù nắng sớm có rọi qua một chút nhưng đất vẫn mềm nhão, tơi xốp.

Sivey lấy hạt giống cà chua và đậu Hà Lan ra trước. Hai loại này cần trồng thưa, vì khi lớn sẽ chiếm nhiều diện tích. Cậu làm theo sách hướng dẫn, mỗi hạt cách nhau từ 5 đến 8 centimet.

Thật ra cậu có hơi phân vân liệu có nên gieo trực tiếp hay không, vì trong sách hướng dẫn bảo nên ngâm hạt 2-3 ngày trong nước để nảy mầm rồi mới trồng.

Nhưng hôm trước, khi trên đường mượn sách về, cậu từng hỏi một bác nông dân đang làm việc ngoài vườn, bác ấy vỗ ngực cam đoan rằng khí hậu ở Kenoy tốt đến mức cứ rắc đại hạt giống ra đất là có rau ngon mọc lên, không cần ngâm nước gì cả.

Suy nghĩ một lúc, Sivey quyết định giữ lại một nửa hạt giống, làm thử cả hai cách. Dù sao cậu cũng chỉ là nông dân mới vào nghề, làm sai một chút cũng không sao.