Sivey liền hình dung đến một hang động âm u ẩm ướt, bên trong là một con ngân long cô độc chỉ có thể ngủ trên đống châu báu lạnh lẽo, ngoài tiền ra thì không còn gì trong tay.
Dù vậy, cậu cũng chỉ đoán đúng một nửa.
Hang động của Austin không có núi vàng núi bạc gì cả. Hắn chỉ có thể đáng thương cuộn mình nằm ngủ trên mặt đất lạnh. Toàn bộ số tiền vàng của hắn cộng lại cũng chỉ đủ để quấn cái đuôi thành một vòng tròn nhỏ. Hắn là một con rồng trẻ tuổi… nghèo đến thảm thương.
“Anh có muốn dọn về đây sống không?” Sivey đề nghị: “Trên lầu còn một phòng trống. Mỗi ngày anh không cần phải đi sớm về khuya nữa.”
Cậu nói mà không hy vọng gì nhiều vì nông trại này, ngoài nắng gió ra thì không có thứ gì lấp lánh cả.
Không ngờ Austin lại gật đầu: “Được. Cậu còn thuê thêm ai nữa không?”
Sivey không trả lời ngay: “Nếu hai chúng ta xoay sở được hết việc thì không cần thuê thêm người. Đi lên lầu đi, tôi dẫn anh xem phòng mới.”
Cậu dẫn Austin đến căn phòng thứ ba bên trái cầu thang tầng hai. Các phòng ở tầng này đều có kích thước gần giống nhau, chỉ khác nhau về nội thất bên trong.
Mở cửa ra, bên trong là nội thất đồ gỗ đơn giản và chắc chắn, một chiếc giường, một tủ quần áo, cùng một chiếc bàn học nhỏ.
Sivey mở tủ quần áo, lấy ra một cái chăn lông vũ và một cái gối nhỏ, rồi trải lên giường. Đây sẽ là chỗ ngủ của Austin từ nay về sau.
Austin ngồi trên chăn mềm, dùng tay đẩy nhẹ gối. Dù không có đá quý hay tiền vàng lấp lánh mà hắn thích, nhưng chiếc giường này rất mềm. Hắn cảm thấy rất hài lòng.
Cậu giúp hắn kéo lại ga trải giường, vuốt phẳng góc chăn, để lại một ngọn đèn nhỏ rồi rời khỏi phòng.
Trước khi đi, cậu không quên chúc Austin ngủ ngon.
Sau một ngày mệt nhọc, cậu cũng rã rời cả người. Ngâm mình trong bồn nước ấm xong, cậu cuộn người vào chăn, nhanh chóng ngủ thϊếp đi.
Phòng bên kia, Austin vẫn chưa ngủ. Hắn đang trang trí lại đồ đạc trong phòng.
Hắn đổ toàn bộ số vàng giấu trong mặt dây chuyền ra ngoài, nhét toàn bộ vào chăn. Hắn muốn ôm chúng ngủ cho đã.
Gió đêm lay động cánh đồng, mang theo hơi ẩm nhè nhẹ. Gần nửa đêm có mưa nhỏ rả rích, cuốn sạch mọi mùi vị trong không khí, chỉ còn lại mùi đất nồng nặc đặc trưng.
Trong bóng tối, những sinh vật âm u và ẩm ướt từ các khe tường bò lên theo dàn giáo, từ từ tiến tới cửa sổ. Bọn chúng dùng những thân hình dị dạng của mình chuẩn bị xâm nhập vào căn nhà.
Austin bật cửa sổ ra, quát một tiếng: “Cút.”
Long khí từ trên cao giáng xuống, uy áp mạnh mẽ kèm theo tiếng gầm trầm thấp khiến đám sinh vật kia bị đánh bay, cuống cuồng rút lui vào đêm.
Phòng bên cạnh, Sivey đang say ngủ say trong chăn, hoàn toàn không hay biết gì.
Austin đóng lại cửa sổ, nhưng nét mặt vẫn chưa hoàn toàn giãn ra. Đám sinh vật kia… không nên tỉnh dậy vào lúc này. Có điều gì đó đang dần vượt khỏi kiểm soát.
****
Sáng hôm sau, khi Sivey tỉnh dậy thì Austin đã ngồi đợi sẵn trong bếp.
Austin ngồi bên bàn ăn. Vừa thấy cậu bước vào bếp, hắn đã nhìn chăm chăm bằng ánh mắt đầy mong ngóng.
Bị một con rồng đói bụng nhìn chằm chằm thật sự không dễ chịu gì, cậu cảm thấy áp lực ngày càng đè nặng.
Bữa sáng gồm bánh kếp, thịt nguội và trứng chiên.
Mấy món này đơn giản, nguyên liệu trong nhà có sẵn nên không mất nhiều thời gian.
Vì muốn ăn nhanh, cậu không khách sáo mà sai hắn trộn hỗn hợp bột làm bánh. Vì nhà không có sữa bò, nên nguyên liệu làm bánh chỉ gồm bột mì, trứng, đường trắng và nước.
Cậu bắt đầu nghĩ việc Austin không biết chữ là chuyện không lớn nhưng cũng không thể bỏ qua.
Giống như bây giờ, cậu phải vừa làm vừa đọc từng bước hướng dẫn cho hắn làm theo.
“Phải tranh thủ dạy Austin biết chữ thôi.” Cậu thầm nghĩ.l
Austin trộn hết nguyên liệu trong bát thành một hỗn hợp màu vàng nhạt, trong khi cậu chiên trứng trên bếp.
Từng quả trứng được cậu đập khéo léo vào mép nồi, một tay tách vỏ, tay còn lại thả vào chảo, chiên đều bốn quả một lượt. Mép trứng vàng ruộm, lòng đỏ vẫn còn nguyên, không bị vỡ.
Đĩa trứng chiên mỗi lúc một cao, cậu làm chiên gần hết nửa giỏ trứng mới chịu dừng.
Austin bưng bát bột lại gần, tiện tay mang luôn cái chảo chiên trứng đi rửa.
Cậu đặt chảo mới lên bếp, bắt đầu đổ bột tráng bánh kếp.
Lớp bột vàng nhạt nhanh chóng chín đều đáy nồi, khi lật lên thì mặt bánh đã ngả màu mật ong óng ả, viền bánh vẫn còn màu vàng tươi hấp dẫn.
Austin thái sẵn thịt nguội, bày ra đĩa.
Cậu tự gắp cho mình hai miếng bánh, hai quả trứng và ba lát thịt nguội, kèm theo một ly cà phê đắng.
Phần còn lại, tất nhiên là dành cho hắn.
Vừa ăn bánh kếp mềm mại trong miệng, Sivey vừa bắt đầu sắp xếp lịch trình trong đầu cho cả ngày hôm nay.