Chương 27

Austin không ghét trái cây như ghét rau, nên gật đầu đồng ý: “Muốn Hỏa Thối Phiến và táo!”

Sivey bưng tô salad của Austin lại gần, rồi mở tủ bếp. Bên trong có 5 quả táo đỏ rực, là quà mà bà Gemma đưa cho cậu hôm trước.

Lúc từ trung tâm về nhà, Sivey ghé ngang nhà máy xay bột, thì thấy bà Gemma đang dọn hàng tồn kho. Bên cạnh có một sọt táo bóng loáng được treo bảng bán ven đường, cạnh đó còn có bó rau vừa mới hái.

Bà Gemma lúc ấy cười khà khà nói: “Ăn không hết thì cho cũng được, bán hay không là tùy tâm trạng! Hôm nay bà vui, nên cho cháu đấy!”

Ban đầu, Sivey chỉ định lấy hai quả. Nhưng không hiểu sao... lại bưng luôn nguyên sọt về. Lúc này cậu chỉ mong thứ này có thể khiến Austin hài lòng.

Táo không cần gọt vỏ, chỉ cần bổ múi và bỏ hột là xong.

Sivey làm mẫu một lần. Austin ở bên cạnh chăm chú theo dõi, như thể ghi nhớ từng động tác.

Rồi hắn cầm dao, loay hoay vài cái. Quả táo biến thành hàng loạt lát mỏng xếp thành từng như lớp.

Từng động tác đều nhẹ nhàng, và đẹp mắt.

“Giỏi quá! Lần đầu học mà cắt được như vậy. Anh đúng là thiên tài đó!” Sivey khen ngợi thật lòng.

Được tiếp thêm sự tự tin, Austin hăng hái làm nốt toàn bộ số táo còn lại, còn cắt thêm một mâm Hỏa Thối Phiến.

Cuối cùng, việc cắt Hỏa Thối Phiến bằng cũng do hắn tự tay hoàn thành.

Sivey đứng bên cạnh, luôn mỉm cười cổ vũ. Trong lòng thầm nghĩ sau này có thể dùng cách này để khuyến khích Austin trở thành một nông dân ưu tú.

Cậu đang dần tiến gần tới ước mơ làm chủ một trang trại của riêng mình.

Sau bữa tối, Sivey rửa chén.

Austin thì đứng bên cạnh nhìn chằm chằm.

Sivey bị hắn nhìn đến phát ngượng, tay đang rửa bát cũng khựng lại: “Austin, anh đi tìm việc gì đó mà anh thích làm đi. Anh đừng cứ đứng nhìn tôi như thế, anh làm tôi thấy rất… bối rối.”

Austin lắc lắc cái đuôi… vốn không tồn tại: “Ừm.”

Rồi hắn đi đến bàn, ngồi xuống, bắt đầu đếm từng đồng vàng.

Từng đồng tiền lấp lánh dưới ánh đèn, một cái, hai cái, ba cái… Không bao lâu sau, tiếng đồng vàng Leng keng cũng dần im bặt. Hắn lại ghé sát người Sivey: “Để tôi rửa chén cho.”

Sivey khựng lại mất một hai giây, chần chừ liếc nhìn Austin: “Anh như vậy… làm tôi có cảm giác mình đang bóc lột sức lao động của nhân viên.”

Trong thông báo tuyển dụng cậu dán, rõ ràng không có mục nào bắt làm việc nhà.

Austin hơi nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu: “Nhưng nhìn cũng đâu có gì vất vả lắm?”

Sivey thở dài, rồi dùng đôi mắt trầm tĩnh nhìn hắn: “Với tôi mà nói, chỉ cần chạm tay vào chén đĩa thì đó đã là một việc cực kỳ mệt mỏi. Nếu anh muốn thì cứ thử xem sao.”

Austin lập tức biến sắc, như thể vừa nghe thấy một điều gì đó đáng sợ. Hắn nghi ngờ đống chén đĩa trong căn bếp này đã bị yểm bùa, chỉ cần đυ.ng vào là sẽ bị hút sạch sinh lực.

Bởi vì hắn đâu biết rằng, người thích nấu ăn thường cực kỳ ghét việc rửa chén.

Sivey lùi ra sau nhường chỗ. Austin nghiêm túc như thể đang chuẩn bị đối đầu với kẻ thù. Hắn đưa móng vuốt rồng nhúng vào bồn nước.

...Nhưng không có gì xảy ra cả.

Hắn vẫn tỉnh táo, không thấy buồn ngủ hay bất kỳ điều gì kỳ lạ.

Sivey nói: “Trước tiên gạt hết nước sốt còn dính trên chén đĩa, sau đó dùng xà phòng tạo bọt, cuối cùng xả sạch dưới vòi nước. Làm như vậy thì vết bẩn sẽ trôi đi hết.”

Austin gật đầu, cẩn thận làm từng bước một. Hắn rửa sạch toàn bộ lớp dầu mỡ, rồi lau luôn cả bàn nướng. Những chiếc chén đĩa bẩn bị hắn chà đến sáng bóng. Sau khi để ráo nước, hắn xếp tất cả gọn gàng vào tủ bếp.

Sivey nói: “Cảm ơn anh, đã giúp tôi làm việc mà tôi ghét nhất trong ngày.”

Austin đáp: “Từ nay trở đi, tôi sẽ lo phần rửa chén.”

Sivey nghiêng mặt, chăm chú nhìn vào vẻ mặt nghiêm túc của Austin. Trông quả thật không giống đang đùa. Cậu nói đùa: “Đã đồng ý rồi thì không được đổi ý đâu nha.”

Austin ưỡn ngực: “Tất nhiên rồi.”

Trong lòng hắn nghĩ, có lẽ chỉ có loài người mới bị chén đĩa nguyền rủa. Nên hắn phải gánh vác trọng trách này, bảo vệ Sivey khỏi tai ương!

Còn Sivey thì hoàn toàn không hay biết trong đầu Austin đang nghĩ gì. Với cậu, cậu chỉ đơn giản là ghét rửa chén mà thôi.

Thấy Austin vẫn đang ngồi đếm đồng vàng, Sivey lên tiếng: “Austin, nhà anh ở đâu? Ngày mai mấy giờ anh tới trang trại?”

Austin vừa buông đồng vàng thứ 302, vừa đáp: “Tôi sống trong hang động ở rừng Ma Vực. Sáng sớm ngày mai sẽ đến trang trại.”