Chương 26

Và đúng là một con rồng có tâm, hắn chừa lại đúng một lát bánh mì. Sau đó phết bơ vàng thật đều, rồi chọn thêm một lát có phết mứt nhiều nhất, xếp chúng lên cùng một đĩa để dành riêng cho Sivey.

Còn phần còn lại? Tất nhiên là thuộc về hắn.

Sivey điều chỉnh lại lửa bếp, đốt than lên cho đỏ lửa, để chuẩn bị chiên món “Hỏa Thối Phiến” (một loại giò heo lát mỏng).

Austin ngồi một bên, vừa nhai bánh mì vừa nuốt với tốc độ chóng mặt. Chiếc đĩa trước mặt vơi đi một cách nguy hiểm.

Cuốn sách nấu ăn vẫn để mở trên kệ. Sivey học được công thức nấu Hỏa Thối Phiến từ đó: “Xếp từng lát giò heo xuống đáy chảo, thêm một ít nước ấm để làm mềm. Khi hơi nước bốc lên, rưới thêm chút dầu. Giò heo sẽ tự động cuộn lại, viền mép cháy vàng và trở nên giòn rụm hơn.”

“Sivey!” – Một tiếng hốt hoảng cất lên.

Quay đầu lại, cậu thấy Austin đang lén lút… nhét một miếng Hỏa Thối Phiến chưa chín vào miệng!

Không biết từ lúc nào, Austin đã ăn hết đĩa bánh mì mứt trái cây, rồi âm thầm rình rập sau lưng cậu. Nhân lúc cậu không để ý, hắn trộm cả món giò heo đang chế biến.

Liếc xuống chảo, đĩa Hỏa Thối Phiến đã bị hắn “xơi tái” mất gần một phần ba. Ngân Long ham ăn này, khóe miệng vẫn còn dính mứt đỏ, nhìn là biết đang ăn rất hăng say.

“Tôi biết ta sai rồi.” Austin cúi đầu nhận lỗi ngay, bởi vì ánh mắt của Sivey rõ ràng đang đầy trách móc. Thế nhưng, hắn vẫn không quên liếʍ mép để vét nốt phần mứt trái cây còn sót.

Hương vị thật ngọt.

Sivey suýt nữa muốn lấy cái chảo đập nhẹ vào đầu Austin để xem bên trong đầu hắn rốt cuộc chứa những gì.

“Muốn ăn thì tự mà nấu, đừng có trộm nguyên liệu của tôi, nghe rõ chưa?” Cậu nghiêm giọng dặn, tuy vậy giọng điệu không hề gay gắt, thậm chí còn mang theo chút bất đắc dĩ.

“Biết rồi.” Austin đáp ngay.

Thật ra hắn không có hứng thú với chuyện nhóm lửa. Nếu Sivey từng nuôi mèo, hẳn sẽ biết rõ kiểu gây chuyện trước mặt chủ nhân là bản năng muốn được chú ý của loài mèo.

Sivey bày Hỏa Thối Phiến vừa chiên xong lên cái tô lớn đã xếp sẵn rau non, sau đó quay sang bảo Austin giúp làm sốt trứng.

“2 lòng đỏ trứng, 7 muỗng dầu ngô, 2 muỗng cà phê mù tạt, 1 muỗng muối…” Sivey vừa đọc công thức từ sách, vừa lấy từng nguyên liệu đặt lên bàn.

Austin nhìn thoáng qua quyển sách trong tay cậu, nhưng những ký hiệu ngoằn ngoèo kia đối với hắn chẳng khác gì giun bò.

Sivey đặt sách qua một bên, bắt đầu đập hai quả trứng vào tô, cho thêm mù tạt, muối và một nhúm bột ớt màu trắng.

Tiếp theo là đến công đoạn… vắt tay.

Austin, với đôi tay rắn chắc chuẩn bị ra tay.

Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc.

Sivey kiểm tra hỗn hợp đặc sệt màu vàng nhạt đã đánh xong, sau đó từ từ đổ dầu ngô vào.

Austin tiếp tục đánh hỗn hợp.

Lòng đỏ và dầu dần quyện vào nhau thành hỗn hợp mịn màng, vàng nhạt như kem bơ nhưng mềm mại đến mức chỉ cần nhẹ tay múc một muỗng cũng có thể tan chảy.

Sivey múc thử một muỗng, đưa lên miệng nếm thử từng chút một.

Mềm, mịn, mằn mặn và thơm ngậy.

Tuy chỉ làm từ trứng và dầu ngô, nhưng hương vị ấy lại đầy đặn, giống như bơ mới đánh và xen lẫn chút vị sữa dịu nhẹ, không chua cũng không ngọt.

Cậu hài lòng gật đầu, lấy một cái muỗng sạch múc đầy sốt đưa sang miệng Austin: “Nếm thử xem.”

Austin nhận lấy, và nuốt nguyên cả muỗng. Lúc rút ra, cái muỗng sạch trơn như vừa được rửa xong.

Hắn liếʍ mép: “Béo quá.”

Sivey nói: “Xin lỗi, tôi múc hơi nhiều. Loại sốt này vốn dùng để trộn salad thôi.”

Cậu đổ phần sốt trứng vàng mịn lên tô salad, là cải thìa trộn cùng thịt nguội lát mỏng và Hỏa Thối Phiến giòn tan. Dưới lớp sốt sệt, mọi nguyên liệu đều thấm đẫm vị ngậy mặn đậm đà.

Dùng nĩa đảo đều, một tô salad đầy ụ trông vô cùng bắt mắt. Nhưng Ngân Long không hề thích điều này.

Sivey múc đầy một tô salad cho Austin. Tuy có thịt nguội và Hỏa Thối Phiến trộn kèm, nhưng món này vẫn là rau.

Một bữa tối khá đơn sơ.

Sivey cảm thấy có lỗi khi mời nhân viên mới ăn bữa tối đơn giản như vậy. Nhưng trong nhà thực sự không còn nguyên liệu nào để nấu một bữa thịnh soạn hơn.

Austin cầm nĩa, chậm rãi gắp rau nhét vào miệng, trông như đang gặm… cỏ khô.

Cảm giác rất kỳ quặc, rõ ràng hắn cảm nhận được vị thịt cháy giòn mặn mà của Hỏa Thối Phiến, nhưng lại bị cái đám lá cây tươi rói trộn sốt trứng đánh bật ngay trong miệng.

Hai hương vị đánh nhau chí chóe trong miệng hắn, khiến Austin chỉ muốn tìm người phát minh món này để “giáo huấn” một trận.

Trong khi đó, Sivey gắp salad lên lát bánh mì nướng vàng, chất đầy như một ngọn núi nhỏ, rồi kẹp lại thành sandwich. Cậu cắn thử một miếng, mùi thơm của bánh mì hòa cùng sốt trứng, rau dưa và thịt nguội quyện vào nhau. Nó mềm mại, ấm nóng, mằn mặn, xen chút ngậy, tất cả mọi thứ như đang nằm giữa thảo nguyên mùa xuân sau cơn mưa.

Còn Austin? Hắn vẫn đang gặm cỏ nhưng mặt mày như mất hết sinh khí.

Sivey quay sang nhìn, không khỏi để ý tới vẻ mặt khó nuốt của hắn.

Hỏng rồi!

Nếu Austin mà còn ăn không vô... chắc chắn là có chuyện.

“Không ngon sao? Có muốn tôi làm món khác cho anh ăn không?” Sivey lo lắng hỏi.

Austin mừng rỡ như được cứu rỗi, lập tức đẩy tô salad chưa ăn được một nửa ra xa: “Tôi không thích rau, tôi muốn ăn thịt.”

“Nhưng không thể lãng phí đồ ăn…” Sivey suy nghĩ một chút, thấy Austin sắp sụ mặt, liền đề nghị: “Vậy anh ăn giúp tôi phần bánh mì phết mứt còn lại. Tôi sẽ ăn giúp anh ăn phần salad. Chúng ta đổi món đi. Anh có muốn ăn thêm Hỏa Thối Phiến và táo không?”