Sivey tuy đã ghi nhớ lời trưởng thôn dặn, nhưng cậu không hoàn toàn làm theo. Khi đối mặt với Austin, cậu có cách nhìn nhận riêng.
Cậu nghĩ: Austin là một người bạn thú vị.
Nhưng trong lúc Ngân Long còn đang lưỡng lự, Sivey đã bắt đầu chuẩn bị viết thêm vài tờ thông báo tuyển dụng mới. Lần này, cậu còn pha keo dán đặc hơn, đề phòng gió thổi bay như lần trước.
Sivey làm việc đến lúc chiều tối, suýt nữa là dọn xong cả vườn rau.
Còn Austin, hắn đã ngồi ở đó suốt cả buổi chiều.
Đến giờ cơm tối.
Sivey vào nhà rửa mặt sạch sẽ, rửa sạch bùn đất và mồ hôi, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Buổi trưa cậu có nướng bánh mì, còn dư lại một nửa. Mẻ bánh nướng bằng lò gạch, lớp vỏ giòn rụm, ruột bánh xốp mềm nhưng để nguội lâu thì cứng đến mức ném cho chó gặm cũng chê.
Cậu lấy dao cắt bánh thành từng lát, tưới thêm nước, rồi đặt vào lên lò để nướng mềm. Hương thơm lúa mạch dần lan tỏa khắp gian bếp.
Austin ngồi bên bậu cửa sổ, vẫn còn chần chừ. Nhưng cuối cùng, hắn cũng đưa mỏ lên gõ nhẹ vào mặt kính giống như con chim gõ kiến.
“Sivey?”
Nghe tiếng gõ, cậu buông hũ muối xuống. Khi ngoảnh đầu lại thì thấy Austin đang lấp ló bên ngoài.
Cậu chạy ra mở cửa sổ, Austin lập tức bay lên đậu vào vai cậu.
“Cậu… có muốn làm bạn với tôi không?” Austin thì thầm bên tai.
“Chẳng phải anh đã là bạn của tôi rồi sao?” Sivey nghiêng đầu đáp, má khẽ chạm vào cánh của ngân long.
Rồi cậu hỏi: “Sao anh lại ngồi ở ngoài cửa sổ nhà tôi thế? Có chuyện gì sao?”
Cách đến nhà người ta thế này, thật đúng là khó tưởng.
Austin rụt cánh lại, đáp xuống đất. Ngay sau đó, cơ thể của hắn từ hình rồng biến thành hình người.
Hắn lấy từ sau lưng ra một tờ giấy, chìa ra trước mặt Sivey.
“Tôi thấy cậu đang tuyển người làm ở nông ở trang trại. Tôi muốn nhận việc.”
Sivey ngẩn người. Một con rồng… đi cày ruộng sao?
Truyền thuyết nói rằng loài rồng vốn chỉ biết cướp bóc, cướp công chúa, đoạt châu báu, sống xa hoa… Chưa từng có con rồng nào muốn đi làm thuê.
Cậu lắp bắp: “Austin… tôi e rằng… không đủ tiền thuê anh đâu.”
Austin nhìn cậu, nghiêm túc mở miệng: “Mỗi ngày, tôi muốn nhận thù lao là: hai miếng bánh việt quất, một dĩa bò bít tết áp chảo mỡ vàng, chim cút hầm nấm và một rổ bánh mì giòn để chấm với súp kem.”
Hắn đọc từng món một, khẩu phần thì… tăng dần đều.
Mà đối với một con rồng, yêu cầu như thế quả thực là nghèo đến đáng thương.
Sivey thực sự ngạc nhiên vô cùng.
Mức thù lao đó hoàn toàn nằm trong khả năng của cậu!
“Anh chắc chứ?” Cậu không kiềm được mà hỏi lại Austin.
“Chim cút hầm nấm có thể bỏ đi cũng được.” Austin tưởng Sivey thấy hắn đòi hỏi quá nhiều, đành lòng gạch bỏ một món.
“Nhưng... những món còn lại thì không được thiếu!”
Câu cuối cùng nghe ra thì có vẻ đầy khí thế nhưng thực ra lại chẳng tự tin gì cho cam.
Sivey khẽ bật cười, giọng nói dịu đi: “Austin, không phải nhiều quá, mà là… có hơi ít đó chứ.”
Ngân Long sững người.
Vậy, tức là món chim cút hầm nấm vẫn được giữ lại, đúng không?
Sivey tiếp lời: “Hơn nữa, tôi có thể làm thêm vài món khác nữa. Anh muốn xem thực đơn không?”
Austin lập tức quay mặt đi, lẩm bẩm: “Tôi… không biết đọc.”
Sivey chỉ tay vào tờ giấy ban nãy: “Nhưng chẳng phải anh đã đọc được thông báo tuyển dụng mà tôi viết đó sao?”
Austin không đáp. Làn da nhợt nhạt bỗng ửng lên sắc hồng, giống như quả đào non mới vừa chín tới. Tuy chưa đủ mềm, nhưng đã có thể hái xuống ăn được rồi.
Mà thứ “ăn được” lúc này, ngoài quả đào tên Austin. Mà còn có mẻ bánh mì đang được nướng lại trên lò.
Những lát bánh mì nhờ được tưới nước rồi hâm nóng lại đã bắt đầu mềm ra, mùi lúa mạch ngày càng thơm lừng. Nếu để lâu thêm chút nữa, vỏ bánh sẽ giòn trở lại. Sivey vội vã cầm kẹp sắt, kẹp hết bánh mì ra đĩa trước khi nó bị quá lửa.
Trong lúc cậu còn bận kẹp bánh mì, Austin tranh thủ nhét luôn tờ giấy vào miệng. Hắn nhai ngấu nghiến, nuốt ực một phát để xóa sạch mọi dấu vết.
“Anh muốn ăn thử lát bánh mì nướng này không? Phết bơ vàng, hoặc kẹp thêm mứt trái cây đều được.” Sivey bưng đĩa bánh đặt lên bàn, dự định ăn lót dạ trước khi nấu món khác.
“Muốn ăn.” Giọng Austin nghe không giống người vừa nuốt sống tờ giấy tuyển dụng đáng thương nào đó.
Quả nhiên, dạ dày của rồng có thể tiêu hóa mọi thứ.
“Anh tự chọn đi, tôi đi làm thêm món salad.” Sivey đẩy bơ vàng và hũ mứt việt quất đến trước mặt Austin, còn đưa cả dao nĩa cho hắn.
Cậu an tâm quay đi chuẩn bị món rau trộn với thịt nguội, tin rằng Austin có thể tự lo phần ăn của mình.
Austin ngồi nhìn chăm chăm vào đống bơ vàng, rồi lại nhìn sang hũ mứt trái cây. Sau một lúc lưỡng lự, hắn chọn mứt việt quất.
Lúc này mới vào đầu xuân, lá non của cây cải thìa vẫn còn mềm và ngọt. Sivey hái mấy cành, cho vào cái tô lớn để trộn salad.
Miếng thịt nguội được gọt bỏ lớp da ngoài, lộ ra vân thịt hồng trắng xen kẽ. Cậu dùng dao thật bén, từ tốn cắt từng lát mỏng như cánh hoa.
Còn Austin? Hắn phết mứt dày đến mức mỗi lát bánh đều nặng trĩu, nếu đem thả xuống giếng thì chắc cái giếng đó sẽ chuyển sang thành giếng nước trái cây luôn cũng nên.