Cánh cửa gỗ mở sẵn. Sivey bước vào, việc đầu tiên là dán ba tờ tuyển dụng lên bảng thông báo bên ngoài hàng rào. Sau đó, cậu đi thẳng vào phòng đọc, nơi cậu định mượn vài cuốn sách nấu ăn và hướng dẫn trồng trọt.
Trước cửa phòng là một bà lão đang ngồi dệt thảm. Lưng bà hơi còng, mái tóc bạc trắng như sương nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt dệt từng mũi đều đặn. Thấy cậu bước tới, bà ngừng tay: “Cháu là người mới chuyển đến đúng không? Bà chưa từng gặp cháu. Bà là Sutherland, người quản lý của thư viện này. Nếu cần tìm sách gì, cứ nói với bà. Mượn sách thì nhớ ghi vào cuốn sổ này nhé.”
Giọng bà nhẹ như gió, từng động tác khi lấy quyển sổ đăng ký từ giỏ len cũng đầy sự cẩn trọng và tao nhã. Sivey cũng hạ giọng, nói khẽ: “Chào bà Sutherland. Cháu là Sivey, mới chuyển đến đây. Cháu muốn mượn vài quyển sách dạy nấu ăn và hướng dẫn trồng trọt.”
Bà lão cười hiền hậu: “Cháu thật chăm chỉ. Bà rất thích những người biết học hỏi như cháu. Theo bà đến dãy kệ D nhé.”
Bà dẫn cậu men qua những giá sách gỗ dày nặng, đến trước kệ sách đánh số D. Vừa định kéo thang, bà đã bị Sivey nhẹ nhàng ngăn lại: “Để cháu trèo lên lấy là được rồi, bà nghỉ ngơi chút đi.”
“Cháu đúng là đứa trẻ ngoan.” Bà nở nụ cười đầy thân thiện.
Sivey leo lên thang, bắt đầu lướt nhanh qua các tiêu đề sách. Cậu chọn được vài quyển:
100 Món Tráng Miệng Dễ Làm, Cơm Nhà Bà Mỗ và Công thức nấu ăn mỗi ngày, Hướng Dẫn Canh Tác Theo Mùa, Cẩm Nang Quản Lý Nông Trại Cơ Bản.Sau một hồi xem xét, Sivey quyết định mượn hai quyển:
Bách Khoa Toàn Thư Món Ăn Kinh Điển và
Hướng Dẫn Canh Tác Bốn Mùa.
Cậu ghi tên mình vào sổ đăng ký mượn sách rồi chào bà Sutherland, rời khỏi thư viện.
Trước khi rời đi, cậu không quên quay lại nhìn bảng thông báo ngoài sân.
Chỉ vừa rời đi chưa bao lâu, vậy mà cả ba tờ thông báo tuyển dụng của cậu đã bị người ta bóc mất.
Nhanh đến mức khó tin.
Có lẽ ngay mai thôi, sẽ có người đến trước cửa nhà cậu, xin được nhận việc.
Chưa bao giờ cảm thấy phấn chấn hơn bao giờ hết, Sivey lấy hai tờ còn lại dán tiếp lên bảng, sau đó rời đi với tâm trạng đầy háo hức.
Sau khi Sivey rời đi không lâu, Austin từ phía sau trung tâm sinh hoạt xuất hiện, hắn gỡ nốt hai tờ thông báo tuyển người còn sót lại trên bảng thông báo.
Tính đến giờ, hắn đã gom được tổng cộng năm tờ. Và toàn bộ thông báo mà Sivey đã dán lên đều bị hắn âm thầm xé xuống.
Dựa vào chút vốn liếng tích lũy học được khi sống với loài người, Austin có thể hiểu mấy chữ : “Tuyển người”, “Trồng trọt”, “Bao cơm”. Một cơ hội tốt như thế, hắn tuyệt đối không thể để rơi vào tay khác!
Austin giữ lại một tờ, 4 tờ còn lại cuộn lại thành một cục, nhét hết vào miệng. Với gương mặt vô cảm, hắn bắt đầu nhai nuốt, tiếng răng nanh va vào giấy vang lên rất khẽ.
Suốt cả ngày hôm đó, không một ai tới hỏi han gì về công việc ở trang trại.
Sivey bắt đầu nghi ngờ, chẳng lẽ gió đã thổi bay hết thông báo tuyển dụng rồi sao? Nếu không, tại sao không có một ai ghé qua?
Dù vậy, cậu vẫn không nản lòng, tiếp tục lật sách hướng dẫn trồng trọt để cải tạo lại mảnh vườn phía sau nhà.
Sách viết: “Trước khi gieo trồng cần làm sạch cỏ dại, luống rau, phân đất rõ ràng.”
Cậu cầm cuốc lên, bắt đầu vung từng nhát. Làm đến tận chiều, cuối cùng cậu cũng dọn sạch đám cỏ dại trong vườn. Đám sỏi dùng để chia ranh giới luống rau lộ ra, giúp cậu đỡ mất công phân lại từng khu.
Sách viết: “Trước khi canh tác, có thể căn cứ vào tình trạng đất để bón phân...”
“Đập nhỏ các mảng đất sẽ giúp đất thông thoáng và giữ ẩm tốt hơn, rất có lợi cho rau phát triển... Làm luống cao thấp xen kẽ để tiện tưới tiêu và thoát nước, như hình minh họa…”
Sivey ngồi nghỉ dưới gốc cây anh đào, lật từng trang sách, đọc kỹ từng dòng hướng dẫn. Cậu cảm thấy bản thân đang dần giống một người “nông dân” chính hiệu.
Cậu gập sách lại, tiếp tục cuốc đất, tạo những rãnh sâu nông đều nhau. Dù cỏ dại đã được dọn sạch nhưng đất vẫn còn rất cứng. Trong lúc đào rãnh, Sivey buộc phải giơ cuốc cao lên đập vỡ từng mảng đất lớn.
Rãnh được tạo cách nhau chừng 25 phân. Để đảm bảo thẳng hàng, cậu dùng sợi dây buộc vào hai đầu gậy gỗ làm thước kẻ tạm, căn chỉnh cẩn thận.
Bận rộn cả buổi trời mới đào xong một mảng vườn, Sivey đổi sang dùng cây cào để đánh đất cho tơi xốp, giúp hạt giống và cây non dễ phát triển hơn.
Không biết từ lúc nào, ánh chiều đã ngả vàng khắp khu vườn.
Từng đợt gió nhẹ từ ngoài đồng thổi tới, bầy chim dang cánh lượn theo làn gió, còn có một bóng dáng bạc lặng lẽ đáp xuống cành cây anh đào rậm lá.
Sivey đang nghỉ mệt, ngửa mặt hứng gió, sợi tóc mềm bên trán bị gió trêu đùa tung lên. Cơn gió cũng mang đi phần nào sự mệt nhọc sau một ngày dài.
Austin ngồi trên cây như một chú chim lớn. Lá dày che khuất thân thể đã thu nhỏ của hắn, giúp hắn dễ dàng quan sát Sivey mà không bị phát hiện.
Buổi sáng, hắn vừa đi một vòng quanh thôn Bailey, học lỏm được vài kỹ thuật trồng trọt dưới hình dạng chim.
Nhưng Ngân Long vẫn do dự.
Sáng nay, hắn thấy lão trưởng thôn đáng ghét kia đến tìm Sivey. Có lẽ ông ta đã dặn Sivey đừng giao du với mấy người “phi nhân loại” như hắn.
Austin vốn không thèm so đo với loài người yếu ớt. Hắn có thể tránh xa tất cả nhưng đây là người bạn đầu tiên mà hắn có được.
Đúng vậy, hắn tự nhận mối quan hệ "ăn chực" mấy ngày nay là một tình bạn tốt đẹp.