Hai người chưa vội vào chuyện chính, mà vừa nhấm nháp tách cà phê vừa ăn bánh nướng mật ong còn nóng hổi. Chiếc bánh có lớp vỏ giòn nhẹ, nhân bên trong mềm thơm, vị ngọt của mật ong hoà cùng chút béo của bơ, khi ăn kèm với vị đắng dịu của cà phê lại tạo nên cảm giác hài hoà đến bất ngờ.
William thưởng thức một lúc rồi gật gù khen ngợi:
“Cà phê ngon thật, nhờ có tách cà phê này mà bánh mật ong càng thêm hấp dẫn.”
Sivey ngượng ngùng: “Bác khen quá lời rồi.”
William nhún vai cười: “Nhưng đó là sự thật mà.”
Sivey đáp lại bằng nụ cười: “Bác đến thật đúng lúc. Có nhiều thứ ở đây cháu chưa quen, cháu rất cần lời vài khuyên.”
“Đó là lý do bác đến đây.” William nói: “Chào mừng con đến với thôn Bailey. Để bác giới thiệu sơ qua vài điều cơ bản trong thôn.”
Ông vừa nhấp một ngụm cà phê, vừa thong thả kể:
“Trong thôn có bà Gemma mở tiệm xay bột, lão Khắc Lâm thì có cửa hàng thịt. Thợ rèn là Tư Đại Lạp, còn tiệm tạp hóa thì có cô bé Corinna quản lý. Bác sĩ là Aaron, còn lão Bỉ Lợi thì vừa nuôi dê vừa làm thú y. Trung tâm sinh hoạt cộng đồng nằm dưới con đường cạnh tiệm xay bột. Trước cổng có cây sồi lớn buộc dải ruy băng đỏ, ý tưởng của Corinna đấy. Con bé thông minh lắm.”
William ngừng một chút để nhấp ngụm cà phê, rồi nói tiếp: “Khu trung tâm vừa là nơi họp hành, vừa để tổ chức hội nghị khi cần biểu quyết những điều quan trọng trong thôn. Bình thường thì đó là thư viện nhỏ, con có thể tới đó đọc sách, mượn tài liệu. Bên ngoài còn có bảng thông báo, ai cần giúp đỡ hay muốn thuê người đều có thể dán bảng tin lên đó. Con cũng vậy, nếu cần tìm người làm việc ở trang trại, cứ mạnh dạn đăng tuyển.”
Sivey chăm chú lắng nghe, cảm thấy từng câu nói của trưởng thôn đều hữu ích. Có thể không phải lúc này, nhưng chắc chắn sau này cậu sẽ cần đến.
William nghiêm giọng, hạ thấp một chút khi nhắc đến chuyện quan trọng hơn: “Ở gần rừng Ma Vật, điều đầu tiên cần ghi nhớ là: ban đêm tuyệt đối không nên ra ngoài. Còn về những sinh vật phi nhân loại… tốt nhất đừng thân thiết với họ. Dù họ có vẻ thân thiện đi nữa, sớm hay muộn cũng sẽ sinh ra bi kịch. Bởi vì họ và chúng ta vốn khác biệt về tuổi thọ lẫn bản chất.”
Sau đó ông đổi giọng, hòa nhã hơn: “Trong thôn có nhiều ngày lễ, con có thể đến thư viện tìm cuốn lịch để theo dõi. Nó giống với lịch quốc gia, nhưng có một điểm khác biệt là vào cuối mùa thu, cả thôn chúng ta sẽ tổ chức Lễ Mừng Mùa Gặt.”
William gật gù: “Còn nữa, vào đầu tháng sẽ có chợ phiên ven hồ, quy tụ người dân của mấy thôn lân cận. Nếu con muốn tham gia, nên ghé hỏi trong thôn xem có ai đi cùng hay không. Đến lúc đó sẽ kết bạn được với rất nhiều người.”
Nói đến đây, ông nâng tách cà phê lên uống một hơi cạn sạch. Vị cà phê đắng dịu khiến hàng lông mày của ông khẽ rung lên, tưởng chừng như muốn rớt xuống đáy ly.
Sivey thấy vậy có chút buồn cười, nói: “Cảm ơn bác. Những điều bác vừa chia sẻ đã giúp cháu rất nhiều. Cháu đã biết mình nên bắt đầu từ đâu rồi.”
William đặt tách cà phê xuống, chậm rãi đứng dậy: “Vậy thì bác yên tâm rồi. Cũng gần trưa rồi, bác phải về thôi. Tạm biệt, chúc con sống vui vẻ ở thôn Bailey.”
Sivey tiễn ông ra tận cửa, sau đó quay lại phòng lấy ra bút lông và lọ mực, bắt đầu viết thông báo tuyển người làm thuê.
>Tuyển người làm nông: Cần nhiều nông phu để khai hoang và trồng trọt. Bao cơm trưa và tối, tiền công thỏa thuận trực tiếp.
Địa điểm: Trang trại ven rừng Ma Vực –
Chủ đất: Sivey.
Cậu viết ra năm bản, phòng khi có người lướt qua mà không kịp nhìn. Khu đất bên sông nhà cậu rộng đến 120 mẫu, hiện tại chỉ toàn là cỏ dại và bụi rậm. Có lẽ cũng nên cân nhắc thuê thêm trâu bò hoặc ngựa để khai phá nhanh hơn.
Chờ mực khô hẳn, Sivey xếp giấy gọn gàng, mang theo một lọ hồ nhỏ rồi rời nhà. Cậu đi về phía trung tâm sinh hoạt cộng đồng.
Ngày nào ở Kenoy cũng đẹp như tranh vẽ. Trên con đường đất dẫn vào thôn, ánh nắng xuyên qua từng tán lá, gió nhẹ lay cành, chim chóc ríu rít trên cao.
Sivey dừng bước, bỗng muốn hít thở thật sâu. Khi quay đầu, cậu nhìn thấy một mảnh ruộng đã được cày xới kỹ lưỡng, đất sẫm màu, tơi xốp. Hạt giống lúa mạch đã được rải đều, chỉ ít lâu nữa thôi, cả cánh đồng sẽ ngập trong màu xanh non mơn mởn.
Phải tranh thủ thôi, cậu thầm nghĩ.
Sivey bước nhanh hơn, tìm đến tiệm xay bột rồi men theo con đường bên cạnh. Từ xa, cậu đã nhìn thấy dải ruy băng đỏ bay phấp phới trên cành cây sồi lớn.
Dưới gốc cây là căn nhà hai tầng mái ngói màu cam, với hàng rào xanh nhạt vây quanh. Dọc hàng rào, những chậu hoa hướng dương đang chuẩn bị vào mùa nở rộ. Dù chưa bung nở, chúng vẫn mang đến cảm giác ấm áp dịu dàng.
Nơi này chính là trung tâm sinh hoạt của thôn.