Tính cách của Austin đúng là không theo kịp số tuổi của mình, càng đối đáp, hắn càng giống một đứa trẻ hơn là một con rồng trăm tuổi.
“Chậu kim ngư thảo đó, tôi lấy. Để anh ấy ôm đi.” Sivey chỉ tay về phía chậu hoa đang nở rộ màu hồng nhạt, rồi lại chỉ sang Austin.
Bà chủ tươi cười ôm chậu hoa đặt vào tay Austin. Hắn ôm lấy nó, khẽ cúi đầu dùng chóp mũi cọ nhẹ vào cánh hoa, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Sivey với vẻ hoang mang.
Như thể đang hỏi: "Tại sao lại bắt tôi ôm cái này?"
Nhưng Sivey làm như không thấy, tiếp tục chọn thêm cả chục chậu hoa khác, có cả hoa dại và những loại bình thường nhưng sắp nở rộ.
Austin ngoan ngoãn ôm chậu kim ngư thảo, đứng yên tại chỗ.
Khi trả tiền xong, Sivey quay lại thấy Austin vẫn còn ôm nguyên chậu hoa đó. Cậu bật cười: “Cảm ơn anh đã giúp.”
Austin lập tức thu tất cả hoa vào không gian ma pháp: “Không có gì.”
Sivey thầm nghĩ, con rồng này đúng là… đáng yêu không chịu được.
Cậu bế chậu hoa oải hương nhỏ cuối cùng trong tay, quay sang Evelyn: “Đến lúc đưa em về rồi. Em đặt nó bên cạnh cửa sổ, để nó thay anh làm bạn với em mỗi đêm.”
Evelyn ôm lấy chậu oải hương vào lòng, gật đầu: “Em sẽ làm thế, ca ca.”
Họ đi thật chậm, gần như cố tình kéo dài từng bước một, chỉ để đoạn đường ngắn ấy trở nên dài hơn.
Nhưng mọi con đường đều phải đến hồi kết.
Evelyn đứng trên bậc thềm của tu viện, lưu luyến quay đầu lại vẫy tay: “Tạm biệt anh, nhớ quay lại thăm em nhé.”
Trong mắt của Sivey ánh lên vẻ buồn đầy nuối tiếc: “Anh sẽ đến, Evelyn.”
Austin cũng khẽ gật đầu, dịu giọng hứa hẹn: “Chúng tôi sẽ quay lại.”
Cánh cửa đóng lại, ngăn cách hai người họ khỏi thế giới.
Evelyn đi dọc theo con đường nhỏ trở về căn phòng nhỏ hẹp chỉ có hai gam màu: đen và trắng. Cô đặt chậu oải hương xanh mát lên bậu cửa sổ.
“Evelyn, đến phòng sám hối đi. Đức cha Morrie đang đợi con ở đó.” Giọng bà Charlotte vang lên từ sau lưng, nhẹ như u linh.
“Vâng, con biết rồi.” Giọng Evelyn cũng lặng như nước, không chút gợn sóng.
Ánh sáng mặt trời gần như không lọt nổi qua những ô cửa dày đặc của phòng sám hối.
“Hãy ghi nhớ sứ mệnh của con, Evelyn.” Morrie đứng quay lưng về phía bức tượng thần Quang Minh: “Con được sinh ra để gánh lấy sứ mệnh ấy. Vận mệnh của con đang đến gần.”
“Vâng, thưa Đức cha.” Evelyn quỳ dưới chân tượng thần, tay siết lấy chuỗi tràng hạt, mắt nhắm lại.
Trông cô giống như một con chiên nhỏ hiền lành, cũng giống như một kẻ tử đạo vô tội.
“Sóng gió sẽ nổi lên... Chỉ có... mới có thể cứu rỗi..." Giọng nói của Morrie như tiếng đá sỏi lăn trên tường, khô khốc và nặng nề, giống như một sợi xích âm thầm siết lấy tâm trí người nghe.
Mi mắt của Evelyn khẽ run lên. Cô ước gì ngày đó đến thật nhanh, để cô không còn phải chịu đựng trong chiếc l*иg mang tên “vận mệnh” này nữa.
---
Sáng sớm ngày thứ tư sau khi chuyển đến Kenoy, Sivey bất ngờ đón một vị khách ngoài ý muốn tại trang trại.
Trưởng thôn Bailey, ông William Morse đến nhà để chào mừng người dân mới chuyển về.
Thực ra hôm qua ông đã ghé qua, nhưng lúc ấy Sivey ra ngoài từ sớm đến tối mịt mới về. Ở vùng giáp ranh rừng Ma Vực, người dân đều biết: tuyệt đối không được ra đường khi trời tối.
“Chào buổi sáng, chàng trai trẻ.” Thôn trưởng William nở nụ cười hiền hậu, tay xách theo một giỏ bánh: “Bánh mật ong vừa ra lò đấy, tiện tay mang sang cho con. Cho bác vào ngồi chút được chứ? Bác muốn nói vài điều về cuộc sống ở vùng quê này.”
“Mời bác vào nhà.” Sivey mời ông vào, giọng đầy thành ý.
Thật ra, cậu đang rất cần một người dân địa phương đến chia sẻ cho mình những điều nên biết khi sống ở đây.
Sivey mời trưởng thôn William vào phòng bếp ngồi. Cậu định rót ít mật ong khuấy nước nóng mời khách, nhưng ngẫm lại bánh mật ong vốn đã khá ngọt, vẫn nên dùng cà phê để cân bằng vị giác thì hơn.
William ngồi xuống bàn ăn, vừa nhìn Sivey lôi dụng cụ pha cà phê ra, vừa âm thầm đánh giá: chàng trai trẻ này có gu sống tốt đấy, khá tinh tế, lại cư xử nhã nhặn dễ gần.
Ấn tượng của William về Sivey là: một người vừa có nề nếp lại vừa đáng quý.
Bếp lò vẫn còn ấm, nước vừa đun sôi chưa lâu. Sivey múc một thìa cà phê rang xay cho vào ấm lọc, rót nước nóng lên. Chỉ trong chốc lát, hương cà phê đậm đặc lan khắp gian bếp.
William ngửi thấy mùi thơm liền cười khen: “Tuyệt thật, sáng ra được uống tách cà phê thơm như thế này thì còn gì bằng.”
Sivey mang lên hai tách: “Mời bác.”
“Cảm ơn con.”