Chương 5

Giang Uyển khẽ gật đầu: “Có lẽ là nghe thấy rồi.”

Còn đáp lại bằng một tiếng hừ lạnh.

Đan Ninh Thu lo lắng: “Vậy phải làm sao đây?”

“Vừa rồi chẳng phải Tẩu tẩu mong muội đừng lạnh nhạt đối với hôn sự này, chỉ có lợi ích mà không có tình ý sao? Để thế tử nghe được lời tỏ tình chân thành của muội, chẳng phải rất hợp ý hả?”

Đan Ninh Thu vừa bực vừa buồn cười: “Lời muội nói toàn là bịa đặt! Muội chưa từng gặp thế tử, ngay cả dáng vẻ chàng thế nào cũng chẳng biết, làm gì có chân tình, làm gì có thầm thương từ lâu!”

Giang Uyển chỉ cười khẽ, chẳng để tâm: “Nghe thì đã nghe rồi. Tẩu tẩu còn không tin lời muội, huống chi thế tử làm sao tin được.”

Đan Ninh Thu bất đắc dĩ lắc đầu, đành chuyển lời: “Thôi, mở hộp thế tử gửi tới xem thử đi.”

Giang Uyển lật qua lật lại hộp gỗ trong tay, chẳng mấy hứng thú.

Dù sao cũng chỉ là mấy thứ quen thuộc như lược gỗ, dây đỏ mà nam tử hay tặng khi cầu thân, giống như túi hương nàng đưa cho Tạ Duật, chẳng có gì mới mẻ.

Hơn nữa, vì sự xa lạ với người tặng quà, món quà này trong tay nàng chẳng khơi dậy chút mong đợi nào.

Nghe tiếng va chạm khe khẽ từ vật trong hộp, Giang Uyển vẫn mở hộp ra.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, trong hộp là một chiếc lược gỗ đàn hương xanh.

Vân gỗ rối rắm phức tạp, cán lược khảm đủ loại ngọc châu.

Ngọc châu khiến chiếc lược nặng nề, sử dụng rất bất tiện.

Hình dáng phô trương thô kệch, chẳng chút mỹ cảm, cũng không đáng để sưu tầm hay trưng bày.

Giang Uyển chau mày nhìn một thoáng.

Rồi “cạch” một tiếng đóng hộp lại, khẽ thở dài: “Chà, xấu thật.”

---

Mẫu thân Tạ Duật là quận chúa phủ Quân thân vương.

Phụ thân là con trai của đại tướng khai quốc.

Sau khi hai nhà kết thông gia, nhà họ Tạ được phong tước.

Tạ Duật là trưởng tử dòng chính của phủ Quốc công Tạ thị, cũng là cháu trai của đương kim hoàng thượng.

Trưởng công chúa được tiên đế sủng ái nhất là cô mẫu của hắn, thái hậu sống ẩn dật cũng thường hỏi thăm về hắn.

Nhà họ Tạ quyền thế ngập trời, trên thì cùng hoàng đế trị vì thiên hạ, dưới thì có vô số chi nhánh thần phục.

Với địa vị của Tạ thị, vốn chẳng cần dùng hôn nhân để củng cố quyền lực.

Nhà họ Giang cũng phải muối mặt nhắc lại mối quan hệ từ vài đời trước, mới miễn cưỡng kết thành được cuộc hôn sự này.

Hàng chục năm trước, tổ phụ của Tạ Duật từng được cụ ngoại của Giang Uyển là Trình Kiến Trung cứu trên chiến trường.

Ơn cứu mạng không cách nào báo đáp, tự nhiên khắc cốt ghi tâm.