Ngay cả thế tử Tạ Duật cũng đích thân theo tục Tương Châu mà đến đây.
Chỉ là dân chúng vây xem chẳng rõ, liệu Tạ Duật vốn tính tình như vậy, hay là trong lòng bất mãn với cuộc hôn sự này.
Thần sắc trên gương mặt hắn không chút che giấu, chỉ cần liếc mắt đã thấy rõ vẻ phiền chán và thiếu kiên nhẫn.
Hắn mang theo gương mặt lạnh lùng ấy, dưới sự tiếp đón kính cẩn của người hầu nhà họ Giang, bước vào tiền sảnh.
Tiếng ồn ào bên ngoài bị một rừng trúc ngăn cách.
Trong sân sau rừng trúc, đình đài lầu các xen kẽ, hoa cỏ rực rỡ như gấm.
Góc sân có hồ nước được đắp bằng đá núi kỳ dị, trong hồ cá chép tung tăng, mặt nước ánh lên sắc lục dập dờn.
Gió nhẹ thoảng qua, len qua lá trúc kêu xào xạc, mang theo âm thanh thanh nhã đến chốn u tĩnh tao nhã này.
Trong phòng, Giang Uyển ngồi ngay ngắn trước bàn trang điểm.
Gương mặt vốn đã kiều diễm, qua bàn tay điểm tô, càng thêm rạng rỡ yêu kiều.
Tóc đen môi son, da trắng mắt sáng, đẹp đến mức khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Giang Uyển từ trong gương đồng thấy người bên cạnh ngừng tay đã lâu, không khỏi quay đầu nhìn:
“Sao thế, tẩu tẩu, trang điểm như này có gì không ổn sao?”
Đan Ninh Thu nghe tiếng mới hoàn hồn, mỉm cười dịu dàng, thu tay lại: “Không có gì không ổn, thế này đã đẹp tuyệt trần rồi.”
Giang Uyển chẳng nhìn thêm vào gương đồng, chỉ lặng lẽ cụp mắt, hờ hững: “Tẩu tẩu thấy ổn là được, dù sao cũng chỉ có tẩu tẩu nhìn thấy mà thôi.”
Hôm nay phủ Quốc công Tạ thị đến cầu thân, từ đầu chí cuối Giang Uyển chẳng cần lộ diện, nhưng từ sáng sớm đã phải dậy chuẩn bị, bận rộn đến tận lúc này.
Nàng chưa dùng bữa, bụng trống rỗng, hơi khó chịu.
Nhưng tiền sảnh bên kia vẫn chưa biết đang tiến hành đến đâu.
Cũng chẳng rõ những việc rườm rà hôm nay đến khi nào mới kết thúc.
Đan Ninh Thu an ủi nàng: “Chuyện cưới xin vốn là vậy, trước sau gì cũng phải bận rộn không ít, đây mới chỉ là khởi đầu, muội phải sớm quen mới được.”
Giang Uyển khẽ gật đầu, không nói thêm.
Nàng trông chẳng mấy hứng khởi, nhưng cũng không tỏ vẻ kháng cự.
Bình thản như mặt hồ không gợn sóng, khiến người ta chẳng thấy gì bất thường, nhưng lại không khỏi lo lắng.
Đan Ninh Thu cân nhắc một hồi, rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Uyển Uyển, có phải trong lòng muội không muốn?”
“Không có.” Giang Uyển đáp rất nhanh, còn hỏi ngược lại: “Sao đột nhiên tẩu tẩu hỏi vậy?”
“Ta chỉ lo muội bị hoàn cảnh ép buộc, bất đắc dĩ mới thế, trong lòng sinh ra u uất.”