Tư thế kia giống như thiếu nữ đa tình bổ nhào vào lòng tình nhân nhưng vấn đề là kiếm của ngươi e rằng có thể chém thân thể thiếu nữ này nhưng đao của nàng sẽ mổ bụng như con dao bếp chém cá.
Là đấu pháp đồng vu quy tận.
Vương Thiên Dật ướt đẫm mồ hôi, đôi mắt bị thương nheo lại, không thể không nghiêng thân lui lại tránh đi chiêu này, kẻ mặt thẹo vọt tới gần sát vung đao chém tới, hai thanh đao kiếm cứng đối cứng lần thứ ba, hai người lại tựa vào nhau.
Không nói hai lời, kẻ mặt thẹo cũng không dùng thân đao đẩy trường kiếm mà trở tay dồn lực đẩy lên, ngay lập tức thanh đao nghịch chuyển, lưỡi đao còn đang ma xát ken két với mũi kiếm thì chuôi đao phía cuối lại nghiêng chéo đánh thẳng vào mặt Vương Thiên Dật.
Không bao giờ nghĩ rằng một lão binh trên chiến trường lại có thể sử dụng chuôi đao như thế này.
Vương Thiên Dật vừa sợ vừa vội quay đầu trốn tránh nhưng chuôi đao vòng ngược lại mang theo kình phong lướt qua làm xước khóe lông mày hắn.
Trước khi hắn kịp phản ứng, bắp chân đã bị kẻ địch đá trúng, mỗi đòn tấn công của mặt thẹo đều bỉ ổi giống như cuộc ẩu đả của đám lưu manh đầu đường xó chợ nhưng lần nào cũng có tác dụng.
May mắn thay, võ công không phải luyện vô ích, thân dưới của Vương Thiên Dật rắn chắc đến nỗi mặt thẹo không thể đá ngã mà hắn cũng chỉ choáng váng trong giây lát.
Cố nén cơn đau dữ dội ở bắp chân và xương chày, Vương Thiên Dật cuối cùng cũng bắt được sơ hở của đối thủ, bước chéo về phía kẻ địch và đá vào xương hông của mặt sẹo.
Đây là một cú đá rắn chắc hàng thật giá thật của một người biết võ thực thụ, mặc dù dưới sợ hãi đối thủ nhưng cú đá này chỉ phát lực chứ không thể đả thương địch thủ nhưng mặt sẹo không vững về võ nghệ nên chịu không nổi, y bị đá loạng choạng chạy lệch vài bước thì vấp ngã té trên mặt đất.
Nhìn con ngươi đỏ bừng của ác lang kia chòng chọc vào mình còn nghiến răng đứng dậy, Vương Thiên Dật cảm thấy cổ họng mình khô khốc, tay cầm kiếm nhưng chân lại bước không nổi đối mặt với kẻ điên không đếm xỉa tới tánh mạng, cao thủ thứ năm của tổ giáp Thanh Thành bị đánh mất hồm mất vía đến mức không còn dũng khí nhân cơ hội tiến lên khuất phục đối thủ.
Đúng lúc này, cánh tay phải đột nhiên đau đớn, hắn kêu to một tiếng rồi toàn thân cong lại như con tôm.
Hóa ra vừa rồi nam tử vạm vỡ kia thừa dịp vương thiên do dự ngơ ngác đứng bất động thì gã cầm lấy khúc gỗ đánh lén, đánh một cú vào cánh tay phải của Vương Thiên Dật.
Cơn đau dữ dội đến mức hắn không cầm được thanh kiếm, Vương Thiên Dật vừa sợ hãi vừa kinh hoảng quay lại đấm vào mặt gã.
Gã bị đấm đến nhe răng nhếch miệng bèn ném khúc gỗ đi rồi lao tới mặt đối mặt với Vương Thiên Dật rồi dang hai tay ôm chặt hắn.
Hét lên: "Tào đại ca, nhanh lên."
Vương Thiên Dật cố gắng giãy giụa giống như một con cá lớn chạytrốn khỏi l*иg ngực gã vạm vỡ.
Nhưng sức lực của gã này rất mạnh, cánh tay và cơ thể của Vương Thiên Dật bị gã ôm chặt cộng thêm bị thương liên tục làm sao còn sức nữa? Căn bản giãy không thoát.
Nhìn sang một bên, mặt thẹo đã đứng dậy, nhặt đao lên lao về phía mình, đôi mắt đỏ ngầu hung ác đầy hận thù giống như một con lang yêu thành tinh, chỉ nhìn thôi đã khiến toàn thân hắn trút đầy nỗi sợ hãi bị gϊếŧ.
"Thật sự sẽ bị gϊếŧ." Vương Thiên Dật dựng tóc gáy ở thời khắc sinh tử mấu chốt, hắn quên mất mình là cao thủ võ lâm, đã quên mình là mình là đệ tử tinh anh của tổ giáp Thanh Thành, đã quên mình là hiệp khách giang hồ cao ngạo.
Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Mình không muốn chết.
Đột nhiên, thiếu hiệp đang giãy giụa như một con cá lớn, cúi đầu há miệng cắn mạnh vào tai tên lưu manh.
Cắn thật mạnh sau đó giật cổ ra khi cắn.
"Ối!" Một tiếng la hét kinh thiên động địa vang lên, những giọt máu văng cao bằng hai người, gã buông con cá trong tay ra, ngã xuống đất và ôm một bên đầu lăn lộn, máu tươi từ chảy ra từ khe hở.
Mà thiếu hiệp Thanh Thành đang cầm một thanh kiếm, đôi mắt đỏ bừng, trong miệng cắn chặt nửa tai người đã bị đứt sống.
“Ta gϊếŧ ngươi!” Mặt sẹo cuồng nộ cầm đao, bán toàn bộ thân thể ngoại trừ mũi đao thì toàn bộ thân thể đều bán cho cho đối phương, y chỉ cần mũi đao đâm trúng còn những thứ khác đều không quan trọng.
Đôi mắt thiếu hiệp Thanh Thành đỏ như máu, lần này hắn không hốt hoảng tránh đòn chí mạng đồng quy vu tận vì khoảng cách quá gần, hắn không thể tránh được.
Hắn vung kiếm chém vào trường đao cứng rắn, thế là lực tác động khi va chạm cộng thêm sức mạnh của hai chiến sĩ như loài lang điên tạo ra đốm lửa trên không trung nổ xoen xoét.
Trường kiếm bị gãy ở giữa.
Mà trường đao cũng bị văng khỏi tay.
Mặt sẹo không để ý tới trường đao tuột khỏi tay mình, không còn thời gian để bù đắp lỗi lầm trong trường hợp gϊếŧ chóc, gã tiếp tục lao thẳng tới trước, những ngón tay run lên ngay lập tức nắm chặt thành nắm đấm, vùng thẳng vào mặt thiếu hiệp, vào cái miệng còn cắn lỗ tai.
Vì quá sợ hãi nên thiếu hiệp đã quên đi nỗi sợ ấy và trở nên cứng cỏi hơn, cánh tay trái đỡ lấy cú đấm của mặt thẹo thuận thế đánh vào khuôn mặt y vô cùng chuẩn xác từ trên xuống dưới.
Lúc này, hai người gần như đánh cùng lúc, thân hình mặt thẹo thấp bé bị đánh mạnh đến mức nghiêng đầu đi nhưng y cũng dùng hết sức ưỡn người về phía trước, khi đầu y bị đánh đến lần thứ ba thì men theo vạt áo thiếu hiệp đánh vào cằm hắn từ trên xuống dưới.
Thiếu hiệp ngửa người về phía sau, một giọt máu dọc theo đường viền miệng và tai bay lên không trung, không rõ là máu của chính mình từ miệng hay máu từ tai.
Nhưng Vương Thiên Dật vẫn không ngừng tấn công, hắn nghiêng người dùng sức đá mạnh vào đùi của mặt thẹo.
Giống như bị một con trâu cúi đầu húc vào đùi, Mặt Sẹo lập tức bay về phía trước cùng với Vương Thiên Dật đang ngã ngửa ra sau.
Nhưng ngay lập tức hai người đã va vào nhau và đánh như dã thú.
Vương Thiên Dật nằm trên mặt đất, đấm vào đầu mặt thẹo khi y ngã ở chân mình còn mặt thẹo đấm cú đầu tiên vào đùi Vương Thiên Dật khiến hắn phải ngồi dậy.
Mặt sẹo không bảo vệ cho đầu và vai mình mà mặc cho hắn đánh. Tất cả những gì y phải làm là tấn công, tấn công và tấn công cho đến khi y đập đối thủ thành một đống thịt nát.
Cú đấm thứ hai của Scarface nhắm vào háng của Vương Thiên Dật, y liều mạng rụt nắm đầm về sau rồi dùng hết sức đấm vào đó.
Chỉ cần cú đấm này trúng thì đối phương không chết cũng tàn phế.
Nhưng cú đấm không thành công.
Một tiếng “cạch” vang lên, thanh kiếm gãy trong tay Vương Thiên Dật hung hăng cắm vào xương vai của mặt sẹo.
Dù là kẻ tàn nhẫn như sói cũng không thể chịu nổi cơn đau dữ dội như vậy, cú đấm của tên mặt sẹo lệch đi, đấm thẳng xuống đất giữa hai chân của Vương Thiên Dật.
"Á..." Cổ họng của tên mặt sẹo bật ra một tiếng gào rú không giống tiếng người, vừa như trút ra nỗi đau đớn, lại vừa giống tiếng hô lấy khí trước khi ra đòn, hắn lại giơ tay kia lên tiếp tục đấm vào chỗ hiểm của Vương Thiên Dật.
Vương Thiên Dật lật người mạnh mẽ, vừa muốn rút đao, vừa muốn co chân đá văng hắn ra, "rắc" một tiếng, đoạn kiếm lại gãy tiếp, tên mặt sẹo đổ ập xuống đất, nửa thanh kiếm còn cắm nguyên vào vai hắn.
Tay nắm chuôi kiếm cụt, Vương Thiên Dật đá mạnh kẻ đang đè lên hai chân mình gào thét, cuối cùng cũng đứng dậy được.
Tên mặt sẹo và gã thân hình to như khúc gỗ vẫn còn đang nằm dưới đất rêи ɾỉ yếu ớt, còn tên trộm cắp giật túi không biết từ lúc nào đã chạy đến đầu hẻm nơi Vương Thiên Dật đến, hai ánh mắt chạm nhau, hắn rú lên rồi bỏ chạy không để lại một bóng.
Lúc này Vương Thiên Dật mới cảm thấy cả người mệt rã rời như sắp tan ra, gã nâng cánh tay phải đau đến run rẩy lên, sờ vào cánh tay trái, cả bàn tay đầy máu.
"Sao lại thành ra thế này?" Nghĩ đến trận tử chiến khi nãy, nỗi sợ hãi như vừa bước ra từ miệng hổ vẫn còn nguyên vẹn, hắn gần như không thể tưởng tượng nổi chuyện như thế lại xảy ra với một đệ tử Thanh Thành như mình, mộtngười chuyên tu luyện võ công, không khỏi lẩm bẩm.
Vừa cất tiếng, cái tai trong miệng cũng theo đó rơi ra, vốn đã bị hàm răng cắn nát từ lâu.