Chương 3: Nỗi đau nơi phố chợ

"Sao ta lại rơi từ tổ giáp xuống tổ mậu? Ta thực sự là một kẻ ngốc sao?" Nghe thấy tiếng cười sôi nổi của các sư huynh đệ cùng phòng, Vương Thiên Dật ngơ ngác nhìn xà nhà rồi lẩm bẩm.

Tâm trí quay về ba năm trước, khi hắn mới vào Thanh Thành.

Vào thời điểm đó, phần lớn tiền tích góp cả đời của phụ mẫu dùng để trả học phí cho hắn khi ở Thanh Thành, hắn đã theo học một trường tư thục mấy năm từ khi còn nhỏ, sau đó luyện tập các kỹ năng cơ bản với một võ sư già của Thiếu Lâm cho nên hắn vượt qua bài kiểm tra nhập môn một cách dễ dàng. Sau khi vào Thanh Thành được nửa năm, hắn khắc khổ chăm chỉ luyện tập kiếm pháp Thanh Thành và tu hành nội lực của mình.

Lần đầu tiên hắn bộc lộ tài năng trong luận võ tổ giáp, kiếm thuật đứng thứ năm thuận lợi đạt được tư cách tham gia luận võ.

Trước khi thi đấu có ba ngày nghỉ ngơi, Vương Thiên Dật tất nhiên muốn ăn mừng vì thành quả mình đạt được.

Tạm thời rời xa việc luyện tập võ thuật nhàm chán gian khổ, xuống núi du ngoạn chắc chắn là lựa chọn tốt nhất của các thiếu niên.

Cứ như vậy hắn cùng hai sư huynh khác là la thiên và lưu nguyên tam chạy xuống thành thanh châu ở dưới chân núi để chơi.

Thành Thanh Châu không lớn, cũng không phồn hoa như kinh sư hay những tòa thành nổi danh ở giang nam nhưng mọi đệ tử Thanh Thành đều thích nơi này, không chỉ vì nó như một nửa quê hương của họ, mà còn vì nguyên nhân khác: Ở trong thành Thanh Châu, đệ tử phái Thanh Thành có đặc quyền đi ngang vì đại địa chủ có ngàn mẫu đất màu mỡ xung quanh thành đều là của giáo phái Thanh Thành, các tiệm cầm đồ và tiêu cục trong thành đều là sản nghiệp của phái Thanh Thành, bởi vì chỉ có Thanh Thành bao hết nên mỗi cửa hàng trong thành đến lễ hội đều phải trả cho Thanh Thành một khoản phí như một phần thưởng vì đã giúp họ duy trì trật tự.

Mặc bộ võ sĩ màu xanh đậm của Thanh Thành, hắn vênh váo đi khắp nơi, ngẩng cao đầu, cố tình giả vờ không nhìn thấy sự kính sợ ước ao của người qua đường, Vương Thiên Nhất cảm thấy mỗi bước đi của mình giống như giẫm lên lưng rồng bay lượn.

Chậm rãi bước vào quán rượu, được điếm tiểu nhị thức thời dẫn đến chỗ ngồi tốt nhất bên cửa sổ, ba thanh niên tài tuấn hiểu ý cười cười, gọi rượu hảo hạng và đồ ăn ngon mà trên núi không có rồi cắn miếng to mà ăn.

Đồ ăn rất bình thường nhưng ba người lại ăn cứ như thấy được sau bao nhiêu năm, họ ăn mặc xa hoa trở thành những con người giỏi giang trong giang hồ ăn sơn hào hải vị ngon nhất ở tửu lâu, đó mà là ăn cơm ư? Không, đó là thành công và vinh quang.

Vì thế bọn họ kính rượu lẫn nhau càng thêm quy củ.

Vương Thiên Dật đứng lên kính rượu với hai sư huynh, có hơi ngà say, hai người đối diện không còn là đệ tử nhỏ nhoi của phái thanh thành mà hóa thành một chưởng quầy của thương hội nào đó, là giáo quan ngang tàng nào đấy còn hắn có lẽ trở thành tiêu đầu trẻ tuổi đầy hứa hẹn của thanh thành, mà cũng có thể làm một chức cao nào đó, rượu chưa say mà người đã say.

Giấc mộng hoàng lương đẹp đẽ còn chưa tỉnh thì một tiếng kêu của nữ tử thê lương vang lêm làm cho cánh tay vươn ra mời rượu cứng đờ ở giữa không trung:

"Bắt kẻ trộm, hắn cướp bao của ta."

Vương Thiên Dật thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xem chỉ thấy một thôn nữ ngồi dưới đất kêu to, có tráng hán cầm cái bao xanh biếc chạy như điên dọc theo ngã tư đường.

"Kẻ ngông cuồng to gan. Dám cướp bóc bên đường ư?"

Vương Thiên Dật giận dữ:

"Sư huynh chờ đệ một chút, đệ sẽ lập tức quay lại."

Còn chưa dứt lời, hắn đã nắm kiếm nhảy từ trong cửa sổ đuổi theo tráng hán.

"Sư đệ cẩn thận một chút, chúng ta chờ đệ."

"Chúng ta có nên đuổi theo không?"

"Không cần, một kẻ trộm nhỏ nhoi mà thôi còn sư đệ chỉ mất nửa năm đã đứng hàng thứ năm tổ giáp."

"Nói cũng đúng."

Đúng lúc này, tiểu nhị bưng bầu rượu đi lên, vểnh ngón tay cái nói:

"Các vị đại gia, đây là rượu mà lão bản của chúng ta tặng cho các vị thiếu hiệp."

"Ha ha, thật ngại quá. Hành hiệp trượng nghĩa trừ bạo giúp kẻ yếu là trách nhiệm của thiếu hiệp Thanh Thành chúng ta."

Hai người nhìn nhau cười.

Vương Thiên Dật không quen thanh châu nhưng hắn luyện võ nên chạy nhanh hơn tên trộm kia, từ nhỏ được huấn luyện cộng thêm nội lực nhanh chóng chặn được tên trộm cắc ké chạy lầm vào ngõ cụt.

"Đưa bao cho ta rồi theo ta đi gặp quan."

Vương Thiên Dật ôm cánh tay thản nhiên nói, lúc nói chuyện ngẩng cao, cố bày ra sự ngạo mạn cảu đại hiệp trước mặt đạo tặc.

Tên trộm không tin lắm quan sát hắn, y phục võ sĩ cùng trường kiếm treo ở trên lưng làm cho gã hơi sợ hãi nhưng dáng người hắn bình thường trông có vẻ gầy teo không tạo áp lực quá lớn cho gã.

Do dự một chút, gã ném cái bao xuống đất, rút ra một thanh đoản đao đánh tới.

"Hừ."

Nhìn tên trộm phản kháng, vương thiên dật vô thức cười một tiếng, thiếu chút nữa nói ra lời trong lòng:

"Ta ước gì ngươi như thế đấy. Không đánh sao có thể biểu hiện được sự nghĩa hiệp của ta?"

Rất nhẹ nhàng, tay trái vương thiên dật bắt lấy cổ tay tiểu tặc cầm đoản đao, tay phải thuận thế đánh vào mặt gã.

Kêu thảm một tiếng, tiểu tặc ném đoản đao, bụm mắt ngã ở trên mặt đất.

"Ha ha, dám đấu với ta ư? Biết sự lợi hại của ta rồi chứ."

Hắn nghiêng đầu mỉm cười châm chọc khiến nội tâm của hắn mừng như điên.

Nhưng nụ cười đầy kiêu ngạo cùng đắc ý của thiếu niên không được lâu, sau đầu gió nổi lên.

Vương Thiên Dật kinh hoảng ngay lập tức cúi thấp người rụt đầu.

Một cây gỗ lớn mang theo tiếng gió xẹt qua đầu hắn.

Đồng đảng của kẻ trộm. Vương Thiên Dật không kịp quay đầu lại thẳng lưng, một tay chống đất đá mạnh về phía sau trúng tim kẻ đánh lén khiến kẻ đó bay ra ngoài.

Lúc này Vương Thiên Dật mới xoay người lại chỉ thấy một hán tử rất cường tráng cố gắng đứng dậy từ mặt đất, vạm vỡ như gốc cây.

Bên cạnh kẻ đó còn có đồng đảng người thứ ba, người này không nhìn phe mình, đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp vào Vương Thiên Dật, dáng người y trung bình, có vết đao trên mặt giống như con giun dài từ trán đến miệng, trong tay cũng không có khúc gỗ mà cầm một thanh đao thép.

Có vết sẹo kết hợp với vẻ mặt nhìn chằm chằm đối thủ không nháy mắt làm cho y hung dữ cực ác.

Vương Thiên Dật chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như vậy, không biết vì sao trong lòng có chút sợ hãi. Nhưng hắn lập tức đè xuống nỗi sợ hãi: "Ta là người của phái Thanh Thành, là Lâm đại hiệp tương lai của võ lâm, là tổng tiêu đầu của đại tiêu cục, là võ quan triều đình uy phong lẫm liệt, sao ta có thể sợ bọn đạo tặc các ngươi!”

"Ca, báo thù cho đệ, đánh chết con chó Thanh Thành này đi." Tên trộm phía sau cũng đứng dậy."

"Đến đi, ai sợ ai?"

Nhìn đối thủ có đao, Vương Thiên Nhất cũng rút thanh kiếm ra, lúc nói chuyện cũng không còn tự tin như trước nữa, hắn thấp kém chỉ có đại hiệp mới ngẩng cao đầu, hắn lùi lại một bước, dựa lưng vào vách tường, một người đối mặt với vòng vây của ba tên cướp nhưng mũi kiếm lại chĩa vào kẻ cướp bao.

"Tiểu ca, chúng ta lăn lộn để kiếm miếng cơm ăn, có câu nước giếng không phạm nước sông. Thả chúng ta đi còn cái bao đó chúng ta từ bỏ."

Cái kẻ cường tráng như gốc cây thoạt nhìn là kẻ đứng đầu. Lúc nói chuyện, con mắt đảo liên tục, trong lòng

Vương Thiên Dật không khỏi tức giận.

"Dám đàm phán với thiếu hiệp ta đây sao? Các người xứng à?"

Thiếu hiệp phẫn nộ vì lòng tự tôn bị tổn thương.

"Nằm mơ đi. Nếu không muốn ta đánh gục các ngươi thì ngoan ngoãn vứt vũ khí theo ta đi gặp quan. Thanh kiếm sắc bén của ta không có mắt đâu."