“Thôi, Thiên Dật chướng mắt chưởng môn lắm... ít nhất cũng phải thiên kim thất hùng cơ.”
“Các ngươi nói gì thế? Không phải chưởng môn chỉ có con trai thôi sao?”
“Ha ha ha, vậy mới để chuyện tốt lại cho Thiên Dật đấy.”
“Các người đừng có trêu đại sư huynh như thế, ta đi mật báo đó nha.”
“Đánh chết ngươi tên tiểu tử thúi. Ha ha ha.”
Vương Thiên Dật thay quần áo sạch sẽ xong chui vào ổ chăn nằm xuống, cũng quen các huynh đệ cãi nhau trêu đùa ầm ĩ. Hắn mỉm cười nhìn bọn họ.
“Thiên Dật, từ lúc ngươi vào Thanh Thành cũng được ba năm, ngày nào cũng cố gắng, ta thật khâm phục ngươi.”
Người nói là Triệu Càn Tiệp, y đọc sách ngồi cạnh Vương Thiên Dật, y cùng tuổi với hắn lại cùng vào Thanh Thành luyện võ, là bằng hữu tốt nhất của hắn.
“Ta lĩnh ngộ quá kém có cố gắng thế nào cũng không được, ta chỉ muốn cố hết sức không tụt lại sau mọi người mà thôi.”
Vương Thiên Dật thở dài.
“Thiên Dật ca, đệ cảm thấy huynh rất thông minh nhưng sao mỗi lần...”
Người nói là kẻ ngủ ở đối diện đứng hàng thập lục tên phạm đức viễn, hỏi được một nửa mới biết lỡ lời. Hiện tại Vương Thiên Dật mười chín tuổi, lúc mười sáu tuổi vào phái Thanh Thành học võ công, hắn là đệ tử đời thứ năm chăm chỉ nhất, sáng nào cũng vất vả luyện tập còn đi ra sau núi luyện kiếm trong rừng cây nhưng đáng tiếc võ công của hắn vẫn không thành, mỗi lần bọn họ đánh kiếm, sư phụ đều răn dạy hắn không phải tư thế không đúng thì là thu kiếm quá nhanh không có tiết tấu.
Phái Thanh Thành nổi danh với kiếm pháp phóng khoáng, được võ lâm công nhận là một trong những kiếm pháp đẹp nhất, múa kiếm tựa như làn gió lướt qua mơn trớn mặt nước. Sau khi trải qua các cuộc nghiên cứu lớn cũng sáng chế ra kiếm pháp thanh thanh tiêu sái phiêu dật.
Nhưng Vương Thiên Dật học ba năm, năm thứ nhất là đệ tử đời thứ năm xếp hạng có tiềm lực hàng đầu nhưng càng về sau càng kém, mỗi lần múa kiếm không giống say rượu thì cũng quá nhanh, sư phụ bọn họ là Dương Nguyệt Hải đánh giá kiếm pháp của hắn là "Sỉ nhục hình tượng của phái Thanh Thành, cao thủ của chúng ta giống như công tử văn nhã còn ngươi như loài chó dữ cướp thức ăn."
Lời nhận xét đó nói ngay trước mặt các đệ tử, lúc ấy khuôn mặt vương thên dật đỏ rực như muốn nhỏ máu. Từ đó về sau hắn càng chăm chỉ hơn nhưng kiếm pháp lại càng kém, mỗi lần Dương Nguyệt Hải nhắc tới hắn đều lắc đầu:
“Lúc mới dạy hắn cảm giác như một kẻ có tài nhưng bây giờ xem ra hắn không thích hợp để luyện kiếm, không có thiên phú học võ.”
Dương Nguyệt Hải đã bốn mươi tuổi, lúc hai mươi tuổi học thành tài rời núi làm tổng tiêu đầu tiêu cục Phú Uy, lúc ba mươi lăm tuổi chưởng môn vi hi xung dùng số tiền lớn mời ông trở về làm giáo đầu. Đệ tử Thanh Thành có hai trăm người chia làm năm tổ giáp, ất, bính, đinh, mậu, mỗi một tổ đều có mấy giáo đầu, Dương Nguyệt Hải là tổng giáo đầu của tổ mậu phụ trách kiếm pháp. Quản lý thì dạy chưởng pháp, nội công thì đã có giáo đầu khác.
Mà tổng giáo đầu tổ giáp không phải là giáo đầu mà là chưởng môn.
Tổ giáp nhìn tên thôi cũng đoán được là tổ đệ tử có tiềm lực nhất. Mỗi năm môn phái cử hành luận võ đệ tử một lần, mỗi tổ đưa ra mười đệ tử tốt nhất, trong lần luận võ này, các sư phụ chọn lựa thành phần tinh anh có tiềm lực cho vượt vào tổ tốt hơn mà đệ tử học không tốt bị biếm xuống tổ dưới.
Lúc mới vào Thanh Thành, Vương Thiên Dật không nằm ở giường chung tổ mậu bây giờ, mà ở tổ giáp, năm thứ hai hắn còn chưa trải qua luận võ đã bị đá thẳng xuống tổ bính, một năm trước hắn nổ lực đánh bại đệ tử cùng tổ xếp hạng đệ tam kiếm pháp tổ ất tiến vào luận võ nhưng sau khi chấm dứt lại bị răn dạy kết quả hiện tại hắn ở tổ mậu.
Năm đó chưởng môn nhìn hắn luận võ một hồi bèn hỏi người bên cạnh:
“Đây là đệ tử của phái Thanh Thành chúng ta sao?”
Bởi vì đấu pháp của hắn quá hung hãn không hề có dấu vết đáng nói của phái Thanh Thành.
Ví dụ như kiếm pháp "Nhược thủy tam thiên" dùng để công kích, đánh nhử bằng một chiêu chém ngang thắt lưng sau khi kẻ địch thay đổi chiêu thức phòng thủ thì chiêu chém ngang cấp tốc đâm vào ba điểm từ đối diện, lúc này cần phải dùng chiêu phòng thủ "Xuân phong hựu độ" đối ứng.
Đối thủ của Vương Thiên Dật dùng chiêu "Nhược thủy tam thiên" nhưng hắn lại quá nhanh còn không giơ kiếm xoay ngang phòng thủ cũng không dùng “Xuân phong hựu độ" công kích từ dưới hướng lên trên mà trực tiếp nện xuống thân kiếm đối thủ khiến hai thanh kiếm đồng thời cùng gãy.
Nếu thanh kiếm tốt như loại mà đệ tử tổ giáp đeo, không gãy thì kiếm sẽ không ngừng, nắm tay của hắn sẽ vung vào mặt đối thủ.
Ai cũng không ngờ kiếm gãy hết kết quả Vương Thiên Dật mờ mịt tay cầm kiếm gãy còn vung nắm tay ra vẻ muốn đánh mà đối thủ ngơ ngác đứng sững ở đó nhìn kiếm pháp nắm tay không thuộc về Thanh Thành.
Vốn dĩ phải đổi kiếm tiếp tục luận võ nhưng ở khoảng cách xa, giáo đầu dạy kiếm pháp tổ bính đã bị cao thủ đệ nhị bên cạnh chưởng môn là Trương Ngũ Khôi phun nước miếng mắng ông dạy ra cái loại ẩu đả này hả? Còn trừ tiền thưởng một tháng rồi giáo đầu đen mặt trở về nói Vương Thiên Dật không cần lên đài, ngày mai đi tổ mậu luyện tập.
Vương Thiên Dật lại đến tổ mậu, hắn chăm chỉ đối lập rõ rệt với cái ngốc của mình khiến cho bản thân không dám ngẩng đầu.