Chương 50

“Không được nôn.” Giang Ninh không ngẩng đầu cũng đã biết cô định làm gì.

Lặng lẽ nuốt nước cần tây xuống, Phùng Chử hít mũi.

Cùng là rau cỏ, sao mùi vị lại khác nhau đến vậy.

Dù không thích, Phùng Chử cũng không lãng phí. Có lẽ vì trước đây cô sống ở nơi nghèo nàn, thấy trưởng thôn ăn cơm đều vét sạch từng hạt mới đặt đũa, nên cô cũng học theo.

Nhìn Phùng Chử tuy không thích ăn nhưng vẫn không dừng đũa, Giang Ninh thấy lòng mình mềm nhũn.

Nếu trẻ con trên đời đều đơn thuần dễ thương thế này thì tốt biết bao.

Dừng một lát, Giang Ninh kìm lòng không nổi muốn dẫn cô đi ăn món thịt xá xíu bên dưới, cũng may là kìm chế được. Giang Ninh nhanh chóng nói sang chuyện khác: “Lát nữa chị phải về nhà.”

Phùng Chử bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính một hạt cà rốt tbác Vinhnh bao chay, nét mặt từ ngạc nhiên chuyển thành bất ngờ không kịp trở tay.

“Em đừng lo, em cứ ở đây với chị, chỗ này cũng gần Đại học Thủ đô, đi tàu điện ngầm chỉ có ba ban ga thôi.” Giang Ninh đưa tay lấy hạt cà rốt đó ra, ánh mắt dịu dàng.

Kể từ vài ngày trước khi cô ấy gọi điện báo cho ba mẹ chuyện này, làm họ hoảng sợ liên tục hối cô ấy về nhà ngay, thậm chí còn liên hệ sẵn bệnh viện. Giang Ninh đã trì hoãn mấy ngày, đến hôm nay ba cô ấy nói thẳng, nếu cô ấy không về thì ông sẽ đến bắt cô ấy về, Giang Ninh đành bất đắc dĩ đồng ý.

Lúc đầu tưởng Phùng Chử sẽ không chấp nhận, nhưng ngay sau đó cô ấy thấy Phùng Chử gật đầu rất đồng tình: “Chị nên đi khám bệnh.”

Cô chỉ có thể thúc đẩy vận may của Giang Ninh đến mức tối đa, nhưng không thể chữa bệnh. Nếu cô ấy cứ trì hoãn, cuối cùng bệnh tình vẫn sẽ trở nặng.

Nghe vậy, Giang Ninh liền vỗ nhẹ lên trán cô, không hài lòng nói: “Chị đi rồi, em phải làm sao đây?”

Với tính cách chậm chạp của cô, Giang Ninh thật sự lo cô sẽ đói chết.

“Em sẽ ổn thôi, trước giờ cũng toàn vậy mà.” Phùng Chử nhún vai không thèm quan tâm.

Ngay lập tức, Giang Ninh chỉ thấy cạn lời, không biết phải phản bác thế nào. Nhưng rất nhanh, cô ấy lại thở dài, lấy ra một hộp nhỏ từ trong túi đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, nói với giọng rất nghiêm túc: “Đây là điện thoại chị mua trên mạng cho em, sau này chị sẽ gọi cho em mỗi ngày, em cũng phải gửi cho chị một bức ảnh em ở nhà mới được.”

Để tránh Phùng Chử da mặt mỏng, sau khi cô ấy đi sẽ lén chạy trốn, Giang Ninh đã chuẩn bị rất tỉ mỉ. Gia đình Lưu Văn Đào cũng ở Thủ đô, nhưng ông ấy có vợ con, không thể chăm sóc Phùng Chử, nên cô ấy đành phải dùng cách này giữ cô ở lại đây.