Chương 49

Có lẽ Phùng Chử là quý nhân của cô ấy, không thì giờ này cô ấy đã là xác chết lạnh lẽo.

Không do dự, Giang Ninh nói thẳng: “Vị thần đó không ở tỉnh X nữa, giờ đã về ở với tôi rồi.”

“Thật à.” Bác sĩ ngạc nhiên, ông tưởng là cô đã thỉnh tượng thần về nhà, không nghĩ là người thật.

Nói thêm vài câu, bác sĩ nhắc cô đến bệnh viện lớn ở Thủ đô khám sớm rồi cúp máy.

Vì sáng sớm, mới hơn bảy giờ, Phùng Chử chưa dậy, khi cô ngáp dài bước ra, thấy ánh mắt dịu dàng của Giang Ninh trông rất kỳ lạ.

Đang ngáp giữa chừng thì bị giật mình, làm cô nghẹn ra một tiếng ợ đầy đặn.

“Ợ...”

Cô bịt miệng theo bản năng, Phùng Chử chớp mắt, mơ màng hỏi: “...Sao vậy?”

Sao sáng sớm đã nhìn cô như thế?

“Không có gì.” Giang Ninh nhướn mày cười: “Chị làm bữa sáng, em rửa mặt xong ăn sáng cùng chị.”

Mấy ngày nay, Giang Ninh đã phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng: Chỉ số thông minh của Phùng Chử về mặt sinh hoạt thấp đến đáng sợ.

Rõ ràng là một cô gái thông minh và lanh lợi, nhưng lại thường quên ăn. Cô cũng rất kén ăn, thích món gì thì ăn nhiều, không thích thì không đυ.ng đũa.

Giang Ninh bỗng có cảm giác như đang nuôi con nhỏ, muốn buộc cô lúc nào cũng bên mình.

Thật ra, với sự quan tâm tận tình của Giang Ninh, Phùng Chử cũng rất tuyệt vọng. Cô đã thành tinh, đâu có cần ăn uống. Hệ tiêu hóa do cô điều khiển, muốn ăn gì thì ăn nấy, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, đó cũng là lý do cô chỉ có 200 tệ mà vẫn sống được ban tháng.

Đến Thủ đô, đồ ăn ngon quá nhiều, Phùng Chử không kiềm chế được, đã ăn hết số tiền còn lại. Vừa tới nơi cô đã cá nướng cay bên đường, uống một cốc nước đá lớn, còn ăn thêm ba cây kem, khiến Giang Ninh sợ hãi suốt hai tiếng cứ hỏi cô có đau bụng không. Phùng Chử suy nghĩ một hồi, đành bỏ thói quen ăn uống thoải mái đó.

Dạ dày của con người yếu thật, ăn vài món ăn vặt mà cũng bị bệnh.

Lững thững đi đến bàn ăn, nhìn thức ăn trên bàn, Phùng Chử bỗng muốn đi ngủ tiếp.

Nước cần tây, bánh bao chay, rau chân vịt xào... nhìn mấy món này làm cô thèm thịt đến phát điên.

Nuốt nước bọt, Phùng Chử buồn bã: “...Có thịt không, thịt bằm cũng được.”

Bất chấp ánh mắt thương hại của Phùng Chử, Giang Ninh cứng rắn từ chối: “Không có thịt, chỉ có rau, ăn nhanh đi.”

Sợ cô thiếu dinh dưỡng, Giang Ninh chỉ còn cách làm vậy.

Phùng Chử run rẩy, nhấp một ngụm nước cần tây, rồi lặng lẽ cúi đầu.