Chương 47

“Em nghĩ... hai trăm cũng được.” Phùng Chử càng nói càng nhỏ.

Giang Ninh: “...”

Cô ấy nhận ra cô gái này đã nghiện công việc bê gạch rồi.

Thấy cách này không ổn, Giang Ninh dùng kỹ năng nhà báo chuyển hướng, muốn làm cô từ bỏ ý định ở lại công trường: “Không phải ông thầu nào cũng trả lương đúng hạn, có khi họ nợ vài tháng, em sẽ làm sao?”

Nếu tất cả ông thầu đều trung thực, trong nước đã không có nhiều công nhân phải đi đòi nợ, kiện tụng.

Ai dám ăn tiền của cô mà không sợ nghiệp báo hả?

Phùng Chử hiểu rõ điều này, không lo chút nào. Nhìn thẳng vào mắt Giang Ninh, cô nói nhỏ: “Để em xem ai dám làm vậy.”

Giang Ninh làm báo nhiều năm, gặp đủ người và đủ chuyện, với người cứng đầu cô ấy vẫn cười được, nhưng với Phùng Chử, cô ấy chỉ muốn đầu hàng.

“Em từng có kế hoạch khác không?” Không phải nói bê gạch không tốt, mà là không hợp với cô.

Cô còn trẻ, sao có thể lãng phí cả đời như vậy? Ngày này qua tháng nọ dải nắng dầm mưa.

Ban đầu Giang Ninh chỉ hỏi thử thôi, không ngờ Phùng Chử thực sự có kế hoạch khác.

“Trưởng thôn nói con trai ông ấy đấu thầu được một quầy hàng trong căng tin đại học Thủ đô, ông ấy dặn con trai phải tiếp đãi em chu đáo.” Phùng Chử nói.

Nhưng đã ban tháng trôi qua, chắc là trưởng thôn và con trai nghĩ cô không đi nữa.

Dù làm phục vụ trong căng tin đại học không phải là tốt, nhưng ít nhất có thể quen biết nhiều người, cảm nhận không khí trường đại học hàng đầu cả nước.

Đôi khi, tính cách và cách ứng xử của con người sẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc từ môi trường.

Nghe vậy, Giang Ninh không suy nghĩ nhiều, nói: “Em nên đến Thủ đô.”

Phùng Chử lắc đầu: “Bây giờ sinh viên gần nghỉ hè rồi, em đến chắc cũng không gặp ai.”

Số tiền cô có không đủ sống đến tháng chín khai giảng, đến lúc đó có khi phải ngủ dưới gầm cầu ba tháng.

Giang Ninh đưa tay, vuốt tóc Phùng Chử, cô ấy nhanh miệng nói: “Em có thể ở nhà của chị, chỉ cần em nói đi.”

Dù sao cũng phải dụ cô đi đã.

Nhìn Giang Ninh lo lắng, Lưu Văn Đào thầm cảm thán, nếu đồng nghiệp thấy chắc tưởng ảo giác.

Phóng viên Giang Ninh lạnh lùng, ít ai dám đến gần, có bao giờ quan tâm một người đến thế này?

Phùng Chử tự thấy đi đâu cũng vậy, nên khi nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của Giang Ninh, không hề do dự mà gật đầu ngay: “Được rồi.”

Chờ Phùng Chử đồng ý, Giang Ninh mới thở phào. Sợ cô đổi ý lại đi bê gạch nữa. Ngày hôm sau cô ấy làm thủ tục xuất viện, còn kết quả khám sẽ được bác sĩ gửi qua máy tính.