Chương 46

Khi đang giận dữ đến nỗi mất đi lý trí, người ta có thể dùng sức rất lớn để đánh người khác, nên chắc chắn lực đánh không nhỏ.

Phùng Chử vội lắc đầu: “Em không sao.”

Nhớ lại hồi nãy cô nói là “đỡ”, Giang Ninh không tin lời cô, mở lời: “Đưa tay ra cho tôi xem.”

Phùng Chử thấy Giang Ninh nghiêm túc, không chống đối, ngoan ngoãn đưa tay ra.

Nhìn bàn tay trắng nõn không có vết thương, Giang Ninh do dự một chút rồi vẫn chưa yên tâm, kéo tay áo Phùng Chử lên đến vai. Vẫn không có vết bầm tím nào, cô ấy mới thở phào.

Kéo tay áo xuống, không kìm được, Giang Ninh đưa tay phủi đất cho cô, định nói gì thì phát hiện ra điều khác thường.

“Chẳng phải em nói là mình không bị thương sao? Vậy vết máu trên người em là chuyện gì?”

Phùng Chử đã quên mất chuyện này, nghe Giang Ninh nhắc đến, cô ngẩn người. Đầu óc trống rỗng khoảng hai giây, rồi ký ức bắt đầu trở lại.

“Đó là máu người nhảy lầu tự tử hồi sáng, em đứng gần quá không kịp né nên dính lên người.”

Nghe cô kể trải nghiệm sóng gió trong cả ngày hôm nay, Giang Ninh càng lo lắng cho cô. Cô ấy mới 29 tuổi, chưa có bạn trai, sao lại có cảm giác tình thương của mẹ dâng trào thế này?

Gặp Phùng Chử, Giang Ninh thấy tuy cô nhanh nhẹn nhưng thật thà, nếu sống ở vùng quê hiền lành thì vẫn ổn, nhưng đến nơi phức tạp hơn như thành phố, cách cô tồn tại mới khiến người ta thấy lo.

Thứ đáng sợ nhất trên đời không phải là ma quỷ, mà là lòng người.

Hơn nữa cô gái này lại rất xinh đẹp, dù không bằng các ngôi sao nổi tiếng cô từng gặp, nhưng đôi mắt trong sáng khiến người ta nhìn mà mềm lòng kia, là thứ mà Giang Ninh chưa từng thấy.

Có lẽ thứ càng quý giá càng đáng được trân trọng, giờ Giang Ninh sợ nhất là cô bị người ta lừa.

Ngập ngừng một lát, Giang Ninh hỏi: “Em có thể nói cho chị biết em định đi đâu và định làm gì không?”

Phùng Chử suy nghĩ một hồi, rồi trả lời chính xác: “Tiếp tục bê gạch.”

“Phì...” Lưu Văn Đào ở bên cạnh không nhịn được bật cười ra tiếng, nhưng nhìn thấy nét mặt nghiêm túc của cô, cũng không cười nổi.

“Chẳng lẽ em định ở công trường bê gạch mãi sao?”

Phùng Chử rụt cổ, hỏi nhỏ: “...Không được sao?”

Cô thấy cũng ổn, công việc nhẹ nhàng, không phải động não, hôm nay còn làm thân được với ông chủ thầu.

Giang Ninh khẽ ho, nói sự thật: “Em không thể lúc nào cũng đúng lúc cứu ông thầu, lúc nào cũng kiếm được hơn nghìn đồng.”