Chương 45

Phùng Chử nghe cô ấy hỏi vậy, nhanh chóng lắc đầu: “Không phải.”

“Chiều nay em không đi chơi sao?” Lưu Văn Đào thắc mắc.

Mặc dù trên tờ giấy ghi có việc đi ra ngoài, có thể về muộn, nhưng hai người họ chỉ nghĩ Phùng Chử đến nơi mới nên háo hức đi dạo phố.

Cho đến bây giờ.

“Không có đi chơi.” Cô chớp mắt, lấy ra một xấp tiền nhỏ được xếp gọn trong túi: “Em đi công trường dọn gạch.”

“Khó trách trên người em lại dính đầy đất...” Giang Ninh nói theo bản năng, rồi nhanh chóng nhận ra điểm quan trọng.

“Em vừa nói em đi làm gì?”

Cô không nghe nhầm chứ?

Phùng Chử cười híp mắt, lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, trông rất hoạt bát, ánh mắt không giấu nổi sự phấn khích: “Em nói là em đi bê gạch, đây là tiền mà em đã kiếm được trong một ngày!”

Tay cô còn sạch hơn cả mặt, chắc chắn là đã rửa kỹ.

Nhận lấy xấp tiền đếm thử, Lưu Văn Đào ngạc nhiên: “Sao nhiều thế?”

“Để tôi xem.” Thấy phản ứng của ông ấy, Giang Ninh cũng tò mò.

Hai người đếm lại tiền từ đầu đến cuối, thấy đúng là có một nghìn năm trăm đồng. Họ nhìn nhau, đều chỉ có một suy nghĩ.

Ngày nay, bê gạch ở công trường cũng kiếm được nhiều thế sao?

Có lẽ thấy hai người ngạc nhiên, Phùng Chử chủ động giải thích: “Khi đăng ký công trường không nhận em, vì em là con gái, lại còn nhỏ tuổi.”

Nói đến chuyện này cô hơi bực mình, có vài người đứng xem cũng là đàn ông đi xin việc, còn cười nhạo cô, bảo cô là con nít không biết gì mà chạy tới làm loạn.

Nếu hai mươi mấy tuổi cũng được gọi là con nít, thì trên đời này làm gì có người lớn.

Giang Ninh vừa trả tiền lại cho cô, vừa hỏi: “Sau đó thì sao?”

Với thân hình mềm mại và trắng trẻo đó, công trường nhận mới là lạ.

“Sau đó có một nhóm người không biết từ đâu xuất hiện, tay cầm thép gai chạy đến. Họ cãi nhau, rồi hai bên đánh nhau túi bụi.” Phùng Chử bĩu môi.

Chà, chắc là hai ông thầu nhỏ tranh giành công trình, bên kia không phục, mới xảy ra chuyện này, Giang Ninh nghĩ thầm.

“Rồi em thấy một người mặt đỏ bừng, cầm thép gai định đánh vào đầu người đàn ông bên cạnh em, em liền giơ tay đỡ giúp.”

“À, mà hình như người đó là ông chủ của mấy công nhân kia.” Phùng Chử không do dự, kể lại chi tiết mọi chuyện.

Thảo nào cô được nhiều tiền như vậy, hóa ra là vì cứu mạng ông thầu nhỏ.

Nghe đến đây, Giang Ninh vừa buồn cười vừa kéo cô lại bên mình.

“Thép gai có đánh trúng en không?”