Chương 41

Có thể do sốt gây ù tai nhẹ, Bùi Sâm thấy tài xế và thư ký lùi lại rất xa, cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Này, mau tránh ra!”

Nhìn người đứng im như cây cột gỗ kia, Phùng Chử sốt ruột.

Không hề đề phòng, người trên sân thượng đột nhiên nhảy xuống!

Cảm nhận được vai mình bị ai đó ôm chặt, Bùi Sâm hoàn toàn không kịp vùng vẫy, đến khi anh phản ứng lại thì cảm thấy trên chân và chiếc áo sơ mi mỏng manh của mình có một hơi ấm nhẹ nhàng phả lên.

Bùi Sâm muốn quay đầu lại theo bản năng, nhưng một đôi tay mềm mại đột nhiên bịt mắt anh lại.

“Đừng nhìn.” Giọng nói này không trong trẻo như của phụ nữ, mà mang nét dễ thương như cô gái trẻ.

Chắc là tuổi của cô ấy không lớn.

Dù không nhìn thấy mặt Phùng Chử, nhưng Bùi Sâm đoán chắc người đang đứng trước mặt mình bây giờ có lẽ là một cô bé khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.

Ngửi thấy mùi máu nồng nặc trên người và bên cạnh, trong lòng Bùi Sâm bỗng thấy căng thẳng, rồi dần dần thả lỏng.

Anh nghĩ, anh biết mình đã gặp phải một cảnh tượng như thế nào rồi.

“Em có thể... thả tôi ra được không?” Bùi Sâm rũ mi mắt, giọng vẫn lạnh lùng.

Phùng Chử bị hành động chớp mắt của anh làm lòng bàn tay ngứa ngáy, rút tay ra một chút, rồi lại bịt mắt anh lại. Cắn môi, cô nghiêm túc nói: “Để tôi dẫn anh đi chỗ khác thì hơn.”

Cảnh tượng này quá đẫm máu, người bình thường hoàn toàn không thể chịu nổi. Hơn nữa, khi cô chạm vào trán anh chỉ cảm thấy nóng rực, cô đoán là người này chắc cũng bị bệnh nên mới đến đây.

Đã là bệnh nhân thì cô nên quan tâm thêm một chút, dù sao cũng chỉ là việc nhỏ.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, Bùi Sâm mơ hồ nhìn thấy mặt Phùng Chử, nhưng chỉ trong một giây, sau đó mắt anh lại chìm trong bóng tối.

Há miệng thở dốc, hiếm khi anh không nói ra lời phản bác: “Ừ.”

Khoảng nửa phút sau, Bùi Sâm cảm thấy đôi tay ấy nhanh chóng rời đi. Anh không còn đối mặt với cảnh tượng đẫm máu nữa, mà là dải cây xanh được cắt tỉa gọn gàng trong bệnh viện, còn có một cây hoa hợp hoan tươi tốt.

Còn cô bé kia, không biết đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào.

“Ọe...” “Ọe...” Hai tiếng nôn vang lên cùng lúc khiến Bùi Sâm chợt tỉnh táo lại, nguồn phát ra âm thanh dĩ nhiên là thư ký và tài xế đã bất ngờ chứng kiến tất cả.

Lúc này đám đông đã dần tụ lại, còn có vài bác sĩ và y tá đến hiện trường.